Xấu nữ tung hoành thiên hạ C13,14,15

CHƯƠNG 13:

“Thế nào? Lão huynh có làm không?”

Làm sát thủ…. ta cũng chưa từng nghĩ tới, nhưng mà nghĩ đến cái túi tiền đáng thương của ta, nếu không tìm được công ăn việc làm chắc ta chuẩn bị ra ngủ đầu đường mất, dù sao ta ở hiện đại cũng chịu nhiều oan uổng, có thêm nữa cũng chẳng sao

“Được, khi nào, địa điểm ra sao?” Ta cũng không cần phải giết người, ta là cao tay đánh khẽ thôi, chỉ cần ta liếc mắt một cái, người đó chết là điều không thể nghi ngờ.

“Tốt, cuối cùng cũng đủ người rồi” Mã đại hán vui sướng nói.

Hoá ra là hắn muốn đủ người, có nghĩa là phải hành động tập thể? Giết người việc gì phải khó khăn như vậy, một mình ta cũng đủ rồi.

“Ngươi nhìn đây, đi về hướng này năm trăm bước, sau đó đi ba vòng nữa, tới khi gặp một tên ăn mày thì nói ám hiệu với hắn, sau đó có thể cùng nhau hành động”.

“Ám hiệu là gì?”

CHƯƠNG 14:

“Phản Thanh Phục Minh”

“Phụt…” Lại một ngụm trà nữa bị ta phun ra, phản thanh phục minh? “Đừng nói với tôi ông là người ở Thiên Địa Hội đấy nhớ?”

“Làm sao ngươi biết?” Vẻ mặt hắn khiếp sợ.

“…” Xong rồi, không ngờ thời đại này mà cũng có thiên địa hội. “Vậy ông tìm người có phải là muốn ám sát Hoàng thượng?” Ta cũng chỉ là tuỳ tiện nói ra, nào ngờ sắc mặt đại hán lập tức thay đổi, trông có vẻ định phản bác lại nhưng không nói gì.

Vạch đen lập tức hiện rõ trên mặt ta ~~~ đừng có nói là lại bị ta đoán trúng rồi nha~~

“Việc nguy hiểm như vậy tôi không làm đâu.” Ta còn muốn sống lâu thêm vài năm nữa, đâu có nghĩ tới việc gặp Diêm vương nhanh như vậy.

“Kệ ngươi có làm hay không, dù sao ngươi đã biết hết rồi, vậy thì…” xoạt…, hắn rút bảo đao nhằm đúng hướng đầu ta.

Ta nhanh chóng né được, vội vàng chạy xuống lầu nhưng lại bị hắn đuổi theo đòi giết, hắn biết khinh công, mà ta thì lại không nên hắn đã mau chóng vọt tới trước mặt ta, ta quay đầu chạy, cùng chơi trò bắt cướp với hắn, ta trốn đông trốn tây, còn luôn hô to cứu mạng nhưng chẳng ai thèm để ý cả, đã vậy họ còn hò hét: “Cố lên, cố lên, này, ta với ngươi cá xem lão tử kia còn chạy được bao lâu?”

“Ta cá là một lát nữa thôi sẽ bị bắt”.

“Có lẽ cũng chống đỡ được một lát”

=============

Nghe thấy bọn họ nói như vậy, ta thiếu chút nữa thì tức chết, cái xã hội này sao không có chút đồng tình nào vậy, còn hò hét ủng hộ, thảo nào nhiều người đi làm sát thủ như vậy, mình không giết người khác, không chừng sau này có người muốn giết mình.

“Dừng lại…” Ta hô to một tiếng.

Đại hán dừng tay nói: “Ngươi còn muốn nói di ngôn lần cuối thì nói mau đi”.

Di ngôn? Ta còn muốn sống “Tôi đồng ý làm sát thủ cho ông, chuẩn bị đi”

“Thật không?”

“Đương nhiên, tôi chưa muốn chết đâu”.

Đại hán thu đao lại, cầm lấy một tay của ta.

“Chẳng phải tôi đã đồng ý rồi còn gì? Sao ông vẫn cầm tay tôi?”

“Ta không tin được ngươi, ta muốn đích thân dẫn ngươi đi”.

Ngất mất, lại còn đích thân dẫn ta đi, nhưng ta không thể nề hà nên đành phải đi theo hắn.

CHƯƠNG 15:

Trăng thanh gió mát..

Là thời điểm thích hợp nhất để giết người, lúc này tất cả mọi người đều chìm trong giấc ngủ, còn ta thì ở đây nghĩ cách làm thế nào để trèo tường?

Nhìn những người phía trước thân thủ thoăn thoắt bay qua, ta ở trước bức tường tự hỏi, đi qua như thế nào đây, chẳng lẽ bay qua như bọn họ sao? Trừ phi ta mọc ra đôi cánh.

Đại hán đứng ở phía sau “Sao ngươi còn chưa vào?”

“Tôi…tôi không biết vào như thế nào?” ta cười cười bất đắc dĩ.

“Cái gì? Ngay cả tường cũng không trèo qua được,vậy ngươi còn làm sát thủ làm gì, qua đây, cho ngươi, lấy cái này mà trèo tường”.

Thì tôi vốn dĩ không phải là sát thủ, ta nhỏ giọng nói thầm, nhận lấy dây thừng đã có móc, thử xem, ừm, ném lên, sau đó dùng hết sức lực, cố sức trèo lên, trèo…trượt xuống dưới…..lại trèo……lại trượt……lại trèo…….

“Ta không thể chịu được nữa, tiểu tử, rốt cuộc ngươi còn muốn trèo tới bao giờ?” Đại hán không kiên nhẫn nói xong liền lấy tay giúp ta chống đỡ.

Ta lập tức ngăn hắn lại, tự mình cố gắng trèo lên, rốt cuộc cũng lên được cái tường chết tiệt này, nhưng khi ta nhìn xuống phía dưới, chẹp… xuống thế nào đây. Lúc vừa rồi ta trèo thấy tường này có vẻ cao, hiện tại mà nhảy xuống không biết có gãy vài cái xương không nhỉ, ta cũng chưa muốn thành tên què đâu.

“Này, tên ngốc kia, ngươi còn muốn trên đó bao lâu nữa hả, còn không mau nhảy xuống, ngươi có tin ta cho một đao giết chết ngươi hay không, ngươi đúng là sát thủ kém nhất mà ta từng gặp”.

“Thúc giục, thúc giục, thúc giục, lúc nào cũng chỉ thúc giục, sao ông không tự mà đi giết đi, còn tìm tôi làm cái quái gì?”

“Ta đúng là hối hận khi tìm ngươi, giờ ta chỉ muốn ngay lập tức giết người diệt khẩu”.

Vừa nghe hắn nói như vậy ta lập tức nhảy xuống. Đau quá….xoa xoa cái mông ê ẩm, ta đang nhìn quanh tìm bóng người, quái lạ, sao không thấy ai? Họ đâu? Không phải nói cùng nhau hành động sao? Thật quá kì quái? Chạy hết rồi ư? Đừng có nói bỏ ta lại một mình chứ. Trời ạ…người ta nói hoàng cung chẳng khác gì mê cung, không có ai dẫn đường thì biết làm thế nào bây giờ, bây giờ ta rất muốn quay lại nhưng nghĩ đến cái tên sau tường kia, ta cũng rút lại lời vừa nói, hắn mà thấy sẽ giết ta mất. Đành phải tự mình tìm đường khác đi ra vậy.

3 thoughts on “Xấu nữ tung hoành thiên hạ C13,14,15

  1. Pingback: Xấu nữ tung hoành thiên hạ- Mục lục « Phong Nguyệt Chủ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s