Xấu nữ tung hoành thiên hạ C22,23,24

CHƯƠNG 22:

“Hì hì…”

“Còn cười nữa hả? Là ai mau ra đây!”

“To gan, cẩu nô tài nhìn thấy trẫm còn không mau quỳ xuống”.

Hoàng thượng sao lại có thể đột nhiên xuất hiện sau lưng ta được? Tiểu công công không phải đang đưa ta về phía trước sao?

“Còn không quỳ xuống! Muốn chết phải không?”

“Hì hì…”

“Ngươi cười cái gì?”

“Ta không biết hoá ra Đương kim hoàng thượng lại là nữ kia đấy?”

“Ngươi!!!” Hoàng thượng giả kinh ngạc nhìn ta.

“Cô lộ sơ hở nhiều như vậy, trên môi thì còn vết son, lại còn có lỗ tai, muốn cho người khác không nhận ra cô là nữ thì cũng khó đấy.”

“Hì hì”  “Ngươi rất thông minh, bản công chúa thích”.

“Công chúa?”

“Đúng vậy, bản công chúa chính là biểu muội của Hoàng thượng, Hoàng Kim Phụng”

“Ồ…” Ha ha…….Hoàng Kim Phụng, tên rất hay, ta hệt như gặp được thần tài vậy.

“Không biết công chúa tìm nô tài có việc gì ạ?”

“Bản công chúa muốn nhìn xem rốt cuộc thiên hạ đệ nhất xấu có bộ dạng thế nào, hoàng huynh cũng nói ngươi là người xấu nhất từ trước tới nay”.

“Nè, công chúa đừng có nói thế, nếu dọa cô chúa ngất xỉu thì chắc hoàng huynh của người chắc sẽ chặt đầu ta mang đi làm cầu đá mất”.

“Ta mặc kệ, bản công chúa muốn gì thì phải có được, hôm nay ta muốn nhìn thấy khuôn mặt thật của ngươi” Nói xong công chúa liền ra tay hướng về phía râu của ta.

Không ngờ rằng thời đại này lại nhiều người không sợ chết đến thế, ngày trước có tên ‘Trư’ công tử kia, bây giờ lại lòi ra công chúa Hoàng Kim Phụng, ta nào dám cho cô ta nhìn chứ, vội vàng tránh né.

“Hừ, còn dám chạy, nếu hôm nay không nhìn được bộ mặt của ngươi thì tên của ta sẽ viết ngược lại, ngươi đừng có mà chạy”.

Không chạy mới là lạ ý, ta vẫn chạy men theo cái ao, mà công chúa không ngừng đuổi theo phía sau, cứ như vậy chúng ta trình diễn một màn mèo đuổi chuột khôi hài trong hoàng cung.

Kinh động tới rất nhiều người tới xem, thật là đáng ghét, công chúa, tôi không cho cô nhìn là tốt cho cô thôi, cô lại không nhận được ra lòng tốt của tôi.

“Đáng ghét, ngươi cẩn thận đấy, để bản công chúa ta bắt được nhất định sẽ đánh gãy chân ngươi ra, a…………..”

“A, không xong rồi, công chúa ngã xuống nước rồi”.

Ngã xuống nước? Ta lập tức dừng lại, thấy công chúa đúng là ngã xuống nước thật, ta lập tức hô to: “Công chúa Hoàng Kim Phượng, cô có biết bơi không? Nếu không tôi sẽ tìm người tới lập tức cứu cô!”

“Ta không…cứu với!”

“Này, trong số các người ai biết bơi không?”

“Tôi biết”

“Tôi biết bơi”

Ta kinh ngạc nhìn một đám người đang trả lời, “Biết? Biết sao còn không đi cứu người đi.” Cũng chỉ có cách la to, ta gào thét tìm một người xuống cứu.

CHƯƠNG 23:

Cuối cùng cũng đưa được công chúa lên bờ. Biết làm sao giờ? Cô ta đã ngất mất rồi.

“Trời, không xong rồi, công chúa không thở nữa”.

“A, công chúa sẽ không phải là chết đó chứ, hu hu…”

Một đám người khóc lóc như cha chết, hừ, “Tránh ra, để tôi xem”. ta đẩy bọn họ ra.

Trước tiên dùng tai nghe nhịp thở của nàng, làm sao bây giờ… hình như không thở, dùng cách gì cấp cứu bây giờ, đúng rồi, hô hấp nhân tạo. Ta làm theo đúng như trong tivi, trước tiên bịt mũi nàng sau đó dùng miệng thổi khí vào miệng, một lần hai lần, “Khụ…khụ……………khụ…”

“Cảm tạ trời đất, công chúa đã tỉnh rồi”

Ta cũng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên “Bốp…” Nào ngờ công chúa kia tỉnh lại đã lập tức giáng cho ta một cái tát rõ đau.

“Sao tự nhiên cô lại đánh người thế hả?” Ta tức giận đứng phắt dậy.

“Đồ cẩu nô tài dám khinh bạc bản công chúa”

“Khinh bạc? Tôi cứu cô đó!” công chúa này quả nhiên chó cắn Lữ Đồng Tân, không nhìn ra được ý tốt của ta.

(sự tích: Sau khi Lữ Đồng Tân thành tiên, một ngày đi qua sông thấy một người chết đuối. Ông ta liền vớt lên, giết một con chó, lấy tim thay vào cứu người đó. Người đó sống lại lại mắng “Ta đang muốn chết, ông cứu ta làm gì?”.
Rồi ông lại lấy bùn đất nặn ra tim phổi bỏ vào bụng chó. Con chó sống lại lại cắn Lữ Đồng Tân)

“Thế này là sao? Trẫm nghe nói hoàng muội ngã xuống nước?”

“Hoàng huynh, là nô tài này vừa mới khinh bạc muội” Đồ cẩu công chúa kia vừa nhìn thấy Hoàng thượng đã giở bộ mặt như thấy đại ân nhân ra, túm chặt lấy áo hắn.

Trong lòng ta cực kì không vui, hừ… lớn tướng như vậy còn nũng nịu như con nít, đúng là mắc ói…

“Có đúng là ngươi khinh bạc với công chúa không?”

“Bẩm Hoàng thượng, nô tài là vì cứu công chúa nên mới vô ý mạo phạm thôi”.

“Cứu? Ngươi còn già mồm nói lý lẽ, làm gì có ai dùng miệng cứu người bao giờ, rõ ràng là thừa dịp bản công chúa ngất đi mà hôn ta”. Cẩu công chúa chu cái miệng nhỏ nhắn ra kháng nghị.

“Công chúa, xin người phân biệt rõ điểm khác nhau giữa hôn và hô hấp nhân tạo, nếu người rơi xuống nước là Hoàng thượng thì tôi vẫn sẽ dùng cách đó để cứu người, chẳng lẽ lúc đấy cũng đổ cho tôi là vô lễ với Hoàng thượng?”

“To gan! Nói như vậy nghĩa là ngay cả trẫm ngươi cũng dám hôn!” 

“Dạ không có, nô tài cũng là không còn cách nào thôi”. Ta có nói hôn với hô hấp nhân tạo là khác nhau nha. “Hơn nữa nô tài cũng không phải là nam nhân, khinh bạc công chúa thì có ích gì.” Khinh bạc với cô có lẽ là cũng được lợi tí xíu, ha ha~~~

“Điều này cũng đúng, hoàng muội, đang yên đang lành sao lại ngã xuống nước chứ?”

“Còn không phải vì tên nô tài kia sao, người ta muốn nhìn thấy mặt hắn, mà hắn không cho người ta nhìn”.

“Cho nên muội mới đuổi theo hắn, không cẩn thận nên ngã xuống nước?”

“Dạ”

“Ài… Hoàng muội muốn bắt người của huynh thì làm sao bây giờ?” Hoàng đế không nề hà lắc lắc đầu, “Trẫm không phải đã nói rồi còn gì? Người này xấu vô cùng, lần trước trẫm nhìn thấy mà ba ngày ba đêm đều ăn không ngon, ngủ không yên đó”.

Ta nhổ vào, có thái quá như thế không, nếu ta lợi hại như vậy thì đã cho ngươi đi chầu diêm vương từ lâu rồi, việc gì phải để ngươi ở đây quở trách ta.

“Như vậy muội càng muốn nhìn, không bằng hoàng huynh thưởng hắn cho muội đi”

“Cái gì?”

“Đi mà, hoàng huynh, đi mà, hoàng huynh, đi mà , hoàng huynh….” Cô ta không ngừng kéo tay hoàng đế, nũng nịu nói.

“Được rồi, muội muốn thì cứ như vậy đi”

“Oa” “Cảm ơn hoàng huynh” Công chúa sung sướng hôn một cái vào má Hoàng thượng.

“Hà hà……ngươi, mau đến đây với bản công chúa.”

CHƯƠNG 24:

Công chúa đổi y phục, sao mặt còn lấy khăn che lại làm gì?

“Cô…..sao phải che mặt?”

“Ha ha…..bởi vì ta sợ gương mặt ta sẽ hù chết ngươi”. công chúa đắc ý nói.

Hù chết ta? “Ha ha…cô hù chết người, mà Hoàng thượng cũng gián tiếp hù chết người, cô và hoàng thượng đúng là sinh đôi đó nhỉ”. Nhưng mà cho dù Hoàng thượng không hù chết người nhưng hắn lại có thể dễ dàng tước đoạt mạng người, ngay cả ánh mắt cũng thấy ghê.

“Ơ…ta đâu có nói là đi doạ người, là ta đã chuẩn bị kĩ càng, muốn so với ngươi xem ai xấu hơn thôi.

“So xem ai xấu hơn với tôi?” Trời ạ, cho tới bây giờ ta chỉ thấy người ta so sánh ai đẹp hơn, chứ nào có người lại muốn so xấu xí bao giờ? Công chúa này có phải đầu óc có vấn đề rồi không, ta đặt tay trên trán cô ta, xem xem có phải cô ta đang phát sốt không.

“Đáng ghét, nô tài chết tiệt, bản công chúa là người ngươi muốn là có thể chạm được vào sao” Công chúa gạt phắt tay ta ra, mặt còn hơi hơi ửng hồng. Ta thấy cô ta nhất định là sốt cao rồi, cho nên đầu óc mới dở dở ương ương như vậy

“Công chúa, tôi thấy hình như cô sốt rồi, nghỉ ngơi cho  khỏe đi ha”

“Cái gì! Ngươi dám nói bản công chúa ta ngu ngốc?”

“A, công chúa hiểu lầm rồi, ý tôi là cô bị bệnh, bị cảm, nên đi mời thầy thuốc tới chữa đi’

“Thầy thuốc là ai?”

“Thầy thuốc là cách gọi ở quê tôi, ý nói đại phu đó, còn ở trong cung chính là ngự y” Ta cẩn thận giải thích cho nàng.

“Ồ… thế quê của ngươi ở đâu?”

“Quê của tôi…” Nói thế nào mới phải đây? “Quê của tôi ở một nơi rất xa”

“Đó là ở đâu? Nơi đó có đồ chơi gì hay hay không?” Vừa nói đến chơi, hai mắt công chúa đều sáng bừng lên.

Xem ra là một cô công chúa ham chơi, ha ha “Có chứ, rất nhiều thứ để chơi, tôi đoán nhất định là cô chưa bao giờ từng thấy.”

“Oa!!!, thích quá, một ngày nào đó nhất định ta phải đến quê ngươi, chơi đùa thỏa thích một phen cho đã mới được”.

Ta cũng rất muốn về đó, nhưng mà ta có khả năng trở về không? Còn về được không?

“Sao vậy, sao bộ dạng mi lại sầu khổ thế, bản công chúa không thích nhìn ngươi như vậy, cười một cái cho ta coi”. Nói xong còn nhéo vào mặt ta một phát, đau quá …, vừa mới nổi giận lúc tôi chạm vào cô, giờ cô lại chủ động chạm vào tôi, đúng là lạ nha, ta sợ cô ta giựt mất râu nên ngăn lại cái tay làm loạn kia.

“Nếu công chúa không có việc gì thì nên nghỉ ngơi sớm đi, để tôi đi gọi ngự y cho”. Xoay người định chạy.

“Ai nói ngươi có thể đi, bản công chúa ta vẫn chưa đọ với ngươi xem ai xấu hơn” công chúa buồn bực chu miệng ra, ngăn ở trước cửa, ta thấy cô công chúa này đúng là thích chu miệng, thật sự rất đáng yêu, nếu ta có một cô em gái như vậy thì tốt quá.

“Hả? công chúa còn muốn so sao, ai xấu hơn thì có gì tốt?”

“Bản công chúa muốn là thiên hạ đệ nhất, bất luận là văn chương hay tướng mạo, cho nên ta không cho phép kẻ nào cướp lấy danh hiệu của ta”.

Công chúa này đúng là khiến ta dở khóc dở cười, hoá ra cô ta muốn cái phong hào thiên hạ đệ nhất xấu đó “Công chúa…..” Thật sự không biết nói thế nào cho phải, ta chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ.

“Ha ha…sao, không tự tin là thắng được bản công chúa à? Đúng rồi, nếu ngươi thắng, ta sẽ thưởng cho ngươi”.

“Thưởng cái gì?”

“Thưởng vàng.”

“Cái gì? Cô nói thật chứ?” Ta phấn khích nắm lấy tay cô ta, quả nhiên là công chúa Hoàng Kim Phượng, nói thưởng là thưởng vàng ngay được, ha ha ha ha ha….

“Ha…đường nhiên, bản công chúa nói một thì không thể là hai, nếu ta thua thì ta sẽ phạt ngươi”. Bởi vì phấn khích quá nên ta không chú ý tới mặt công chúa lại đang đỏ bừng.

“Tôi sẽ không thua đâu, cô muốn đọ thế nào?” Ta tự tin nói.

“Ha ha…..ngươi chớ có tự tin, bây giờ chúng ta ra ngoài kia doạ người, ai doạ nhiều người hơn thì thắng”

“Đơn giản vậy thôi à, không thành vấn đề” Lúc ta đang định đi ra ngoài để doạ người, bỗng nhiên ta nghĩ có điều gì đó không ổn, lỡ như không cẩn thận doạ trúng Hoàng thượng thì làm thế nào, ta phải thương lượng lại mới được; “Công chúa, tôi nghĩ chi bằng chúng ta đổi cách khác nhé”.

“Ngươi sợ à?”

“Không phải, tôi chỉ là nghĩ nhỡ doạ phải người không nên doạ thì biết làm thế nào?”

“Doạ người không nên doạ? A! hoàng huynh, nếu không cẩn thận bị hoàng huynh nhìn thấy thì cũng không hay lắm, làm thế nào?”

“Không bằng chúng ta tìm mười người tới đây doạ, ai có thể một lần doạ nhiều người nhất thì thắng, thế nào?”

“Được, làm như vậy đi, tiểu Lan, đi tìm mười người tới đây”

“Hả? Công chúa muốn tìm mười người như thế nào ạ?”

“Tùy, nam hay nữ đều được hết, miễn là người thì được rồi”.

“Dạ”

5 thoughts on “Xấu nữ tung hoành thiên hạ C22,23,24

  1. Pingback: Xấu nữ tung hoành thiên hạ- Mục lục « ·ï¡÷¡ï· Phong Nguyệt Chủ·ï¡÷¡ï·

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s