Làm chuyện xấu cũng gian nan C1

Quyển 1: Đầu cơ kiếm lợi

Chương 1: Nghĩ sai thì hỏng hết

Tác giả: Con hồ ly đó

Chuyển ngữ: Miki

Hai canh giờ sau, Tiểu Tiểu bắt đầu cảm thấy căm ghét cuốn sổ trong tay. Nàng rời khỏi nhà đi tới phía chân núi, cứ đi được trăm bước là có người xông ra, giương nanh múa vuốt nói: Nha đầu kia, sư phụ ngươi nợ ta tiền, giờ là lúc phải trả chứ còn gì? Hơn nữa còn tiền lãi, tổng cộng là…”

Lần nào vẻ mặt Tiểu Tiểu cũng đều mờ mịt chẳng biết gì, sau đó thẫn thở xoay người ra đằng sau giở cuốn sổ. Sau cùng, chắc chắn là dùng vẻ mặt bất đắc dĩ dâng hai tay trả tiền.

Rốt cuộc trước kia sư phụ nợ bao nhiêu người bao nhiêu tiền, Tiểu Tiểu không biết. Có điều lúc nàng cầm trên tay ba mẩu bạc vụn và hai mươi sáu quan tiền, giờ biến thành ba quan tiền, rốt cuộc nàng cũng hiểu được, “Cha nợ con trả, chẳng còn đạo lý”…Nhưng mà phạm vi nợ nần của sư phụ lại cực rộng, từ tiều phu thợ đá tới tiểu thương lái buôn, đủ loại người chờ đủ cả. Tiểu Tiểu không khỏi lo lắng, sợ là mình đi tới bất kì đâu cũng đều có người nhảy ra, nói rằng: Nha đầu, ngươi nợ ta tiền.

Tiểu Tiểu nhìn ba quan tiền trơ trọi trong tay, ngửa mặt lên trời mà khóc. Ba quan tiền thì có thể làm được gì chứ? Bánh bao rẻ nhất dưới chân núi cũng mất một quan tiền hai cái. Ba quan tiền, sáu cái bánh bao ư? Trụ được mấy ngày? Chẳng lẽ nàng, Tả Tiểu Tiểu mới mười sáu tuổi đã phải chết vì đói sao?

“Hèn gì sư phụ lại nói đừng làm người tốt…Nợ tiền chẳng phải là bước đầu tiên làm người xấu đó sao…” Nàng hít hít mũi, than thở.

Nói tới làm người xấu Tiểu Tiểu lập tức hiểu ra đạo lí. Sư phụ họ Tả, tên là Hoài Nhơn, nói là đã từng gặp một cao nhân, chỉ bảo cho người phải “Lòng dạ từ bi, cứu giúp thiên hạ” chẳng qua là ý nghĩa của nó kia, cái tên “Tả Hoài Nhơn” đó thật sự nghe thế nào cũng thấy không hợp lắm. Chắc là cao nhân đấy nhất thời nảy lòng tham, bản thân ông ta lại không hề nghĩ tới ý nghĩa của cái tên, tức là “Làm người xấu”, nếu sau này mà biến thành đại hiệp cứu giúp thiên hạ thì đó mới là điều đáng cười.

Từ nhỏ nàng đã theo sư phụ hành tẩu thiên hạ, nhưng sư phụ cũng chưa từng làm chuyện gì “cứu giúp thiên hạ” cả. Để có cơm ăn ba bữa, chiêu nào sư phụ cũng nghĩ ra được. Mãi võ, đưa tin, tìm người…Cũng vì cuộc đời khó khăn, hãm hại lừa gạt, nợ nần ăn cướp, còn có gì mà chưa từng làm? Lại nói tới mấy quyển “Thịnh đường hậu cung đồ” kia, mấy bức tranh ấy là lấy từ trong cung, sư phụ cũng vẫn coi là của mình đó thôi.

Sư phụ nói: Trước hết là phải ăn no.

Đúng, ăn no! Tiểu Tiểu suy nghĩ một lát, Tả Tiểu Tiểu…làm kẻ xấu ư? Nàng lại nhìn ba quan tiền trong tay.

Quả thật trong cái sâu xa có ý trời. Nếu tên đã có nghĩa như vậy, làm người tốt, vậy nên đi ngược lại ý trời. Di ngôn của sư phụ lúc lâm chung quả nhiên là nhìn xa trông rộng, ý nghĩa sâu xa phi thường. Xem xem hàng trăm năm nay trên giang hồ có ma giáo giáo chủ nào, có nhân vật tà đạo dã tâm nào là chết đói không?

Tiểu Tiểu gạt nước mắt, thầm hạ quyết tâm, cái gọi là “Người tốt không sống lâu, nghìn năm chuốc tai vạ.” Nàng Tả Tiểu Tiểu, tuy rằng bản lĩnh không có nhiều, học thức cũng chỉ đủ để đọc sách, nhưng chỉ cần có tâm, không chừng một ngày nào đó có thể trở thành yêu nữ lưu danh muôn thưởu, độc hại võ lâm!!!

Ba quan tiền! Ba quan tiền này nói thế nào cũng không thể giữ lại!

Nàng vừa mới lập lời thề thì bụng đã sôi lên. Ánh mặt trời khi hoàng hôn như phủ một lớp màn mỏng lên mặt đất, trên con đường núi chỉ có mỗi một mình nàng. Tiếng chim chóc cao vút, tiếng nước chảy róc rách, cứ liên tiếp vang vọng lại chỗ nàng..

Tiểu Tiểu nén nước mắt, sờ lên bụng mình. Đi từ trên đường núi này cũng mất một canh giờ mới tới thị trấn. Trong người ngoại trừ túi ô mai ra thì chẳng có gì ăn cả. Tuy nói lúc sư phụ còn sống ngày ngày cũng rất túng quẫn, nhưng từ nhỏ tới lớn Tiểu Tiểu chưa từng bị đói. Tình hình ba bữa cơm cũng chật vật này là lần đầu tiên nàng gặp phải.

Nàng nhìn mặt trời lặn, nghe tiếng kêu thảm thiết từ bụng mình. Nếu không vướng vào mấy kẻ đòi nợ kia thì nàng đã sớm ăn bánh bao dưới chân núi rồi. Đúng là không thể làm người tốt…

Nàng cảm thấy thật thê lương, một trận gió thổi tới, lá trúc bay tán loạn phát ra tiếng xoàn xoạt trong rừng. Chim bay về tổ, vốn dĩ đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào…

Tiểu Tiểu bất đắc dĩ, không thể làm gì hơn là chịu đựng cơn đói, tiếp tục đi. Phía trước là bãi đất trống giữa hai sườn núi, dùng công phu thỉ chỉ một khắc là qua. Tốt xấu gì Tiểu Tiểu cũng từng học khinh công, thế là dự định sẽ vượt thẳng tới đó. Đang định vượt qua sườn núi thì nàng nhìn xuống dưới, thấy một người.

Dưới sườn núi là một con đường gồ ghề, cây cối hai bên mọc um tùm. Một bóng người nhỏ nhắn đang từ từ thong thả đi trên đường. Đường đi trên ngọn núi này quanh co phức tạp, lúc nàng mới tới cũng phải mất ba ngày mới không còn bị lạc đường. Trời thì đã tối mà vẫn còn ở trên núi, chẳng lẽ là lạc đường?

Tiểu Tiểu cố gắng suy tính, nếu ra dẫn đường giúp thì sẽ được trả công bao nhiêu nhỉ?

Tiểu Tiểu lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó trong đầu, đường người kia đi là con đường duy nhất xuống núi, đương nhiên không phải lạc đường rồi. Haizz, đầu năm nay kiếm ít tiền cũng chẳng dễ dàng gì.

Vừa định đi thì bụng sôi lên.

Tiểu Tiểu thở dài, định chạy đi thì nhận thấy thứ gì đó loang loáng khiến nàng quay đầu nhìn,

Mặt trời vừa lặn mà chỗ đó còn phát sáng, rõ ràng là châu báu. Tiểu Tiểu lập tức nằm sấp nửa người, cẩn thận quan sát.

Người đi đường cũng chỉ mới là tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, dưới ánh hoàng hôn nhìn cũng khá rõ. Trên người mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, dáng điệu như đang bay trong gió, không phải lụa mà là sa mỏng. Mặc dù không phải người bình thường mặc nhưng cũng không thể coi là quý giá. Có điều toàn thân cô bé đều là châu báu, khiến nàng trố mắt ra nhìn. Kiểu tóc vô cùng đơn giản, nhưng hai bên là thoa cài tóc ngọc trai có khắc một bông hoa màu vàng. Cái thoa cài tóc này có viên ngọc trai to như quả nhãn. Hai bên tai trĩu xuống, là ngọc trai khảm bạc!! Cổ đeo chuỗi ngọc, tay đeo vòng tay bằng thạch anh. Lục tùng, con đồi mồi nạm trên dây lưng, bướm bằng bạch ngọc thì rũ bên cạnh váy. Thật đúng là khoa trương, lại còn là ngọc trai, những thứ trên đầu đúng là không hợp với một đứa trẻ chút nào.

Trang phục và trang sức từ trên xuống dưới bán đi ít nhất cũng được trăm lạng bạc.

Tiểu Tiểu nhìn ba quan tiền trên tay mình, gian nan thở dài. Ông trời đúng là bất công, có người thì chỉ lo nghĩ tới việc mai sẽ ăn cái gì, còn có người thì lại mặc vàng đội bạc, nói đi nói lại chắc sợ người trong thiên hạ không biết con bé đó có tiền. Đây là thói đời gì vậy? Dựa vào đâu mà tại một ngọn núi thâm sơn cùng cốc lại lại để nàng nhìn thấy một kẻ có tiền như thế…Không, là tiểu cô nương có tiền mới đúng.

Đợt gió thổi qua núi xuống bay lá trúc tạo thành tiếng động xào xạc, hệt như cảm xúc phập phồng trong thoáng chốc của Tiểu Tiểu.

Tiểu cô nương dường như không hề phát hện ra, vẫn bước đi thong thả như đang dạo chơi xuống chân núi. Tiểu Tiểu mở to mắt lâu quá tới mức đỏ vằn. Đột nhiên một ý nghĩ độc ác len vào trong đầu nàng.

Nàng quyết chí làm người xấu. Việc chặn đường cướp bóc này dù sao cũng là rèn luyện kĩ năng làm người xấu. Huống hồ đường núi hẻo lánh, trời thì tối mịt, tiểu nha đầu đó lại có một mình, nhưng không biết võ công của nàng có lấy được một viên ngọc đó không? Nói tới việc này, cho dù chỉ cần một viên cũng đủ để nàng ăn vài bữa cơm ngon.

Tiểu Tiểu nuốt nước bọt. Nhưng cướp thế này khó tránh khỏi một trận giằng co. Dẫu sao cũng là cướp từ một đứa trẻ. Haizzz, người làm đại sự thì không nên để tâm tới mấy chuyện vụn vặt. Vả lại cướp của trẻ con mới là chính xác, còn hơn cướp từ kẻ khác khó khăn hơn gấp mấy lần. Hừ, ăn còn không đủ no thì nghĩ nhiều tới có với không như vậy làm gì? Trên giang hồ này, cái danh hiệu “thần trộm” so với “đạo tặc” còn kém gian ác và vang dội hơn. Lại nói tiếp, năm nay có một nhân vật làm mưa làm gió trên giang hồ cũng là đạo tặc chuyên cướp bóc, danh xưng là “Ngân ưng”, đó mới là người xấu đích thực nha.

Tiểu Tiểu nhìn trái nhìn phải, rồi cúi đầu thì đã thấy tiểu cô nương đang đi ở phía trước.

Haizz, đây đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa, lúc này mà không nắm lấy thì biết đợi tới bao giờ? Tiểu Tiểu cắn răng một cái, tâm hung ác, vọt xuống khu đất trên sườn núi. Lảo đảo một lát rồi cả người mới đứng vững.

Nàng đưa tay về phía bóng lưng của tiểu cô nương hô to: “Dừng lại…Cướp đây!”

Đây là lần đầu đi cướp, không có kinh nghiệm cho nên giọng Tiểu Tiểu có vẻ run run.

Tiểu cô nương chậm rãi xoay người lại, hơi kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã có vẻ đẹp rung động lòng người. Khuôn mặt trắng trẻo non nớt hơi đỏ hồng, mũi nhỏ vểnh lên mang theo vài phần gian xảo. Đôi mắt to long lanh nước lóe lên suy nghĩ.

Cô bé này không hề sợ hãi, ngược lại khiến Tiểu Tiểu ngây cả người. Gió núi thổi lướt qua lay động rừng trúc, trong khoảnh khắc càng khiến nơi này yên tĩnh một cách bất thường.

“Nè…” Tiểu Tiểu hít vào, nói lại một lần nữa, “Cướp…”

Nàng còn chưa nói dứt lời thì tiểu cô nương liền mỉm cười: “Lệ bá bá, hình như vị cô nương này nói ‘cướp’..”

Tiểu Tiểu cứng họng. Nàng thấy ánh mắt tiểu cô nương nhìn về phía sau, tiếp theo đó từ từ quay đầu lại.

Nàng mới phát hiện ra phía sau cách mười trượng có một đội quân. Nam tử dẫn đầu đang cưỡi ngựa đi tới, trên tay vác một cây trường đao, tư thế tràn ngập sát khí, thật sự là oai phong, vô cùng khí phách.

Tiểu Tiểu khóc không ra nước mắt. Dù cho nàng mềm lòng trước châu báu thì đã nghĩ đông nghĩ tây, cân nhắc lâu như vậy, đâu tới mức ngay cả một đám người cũng không phát hiện ra chứ?

“Cô nương nói cướp?” Nam tử ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, da ngăm đen, trên mép có râu. Ánh mắt sắc bén khí phách, giọng nói trầm mạnh.

Cả người Tiểu Tiểu cứng đơ lại, chỉ có tròng mắt là còn chuyển động được. Phía sau nam tử có bốn cỗ xe, mười lăm người áp tải. Phô trương thế này không biết rốt cuộc thế lực lớn ra sao. Điểm chết người là trên đó còn khảm hoa văn đỏ rực, chữ như rồng bay phượng múa: Hành Phong.

Tiêu cục Hành Phong. Mắt Tiểu Tiểu lập tức quay lại nhìn nam tử. Tiêu cục này có tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, năm xưa do đại hiệp Nghiêm Hành Phong sáng lập ra, từ trước tới giờ chưa từng thất tín. Tín nghĩa khỏi phải nói, “Thiên hành đao pháp” của Lệ gia càng nổi danh bên ngoài. Tuy tiêu cục là người làm ăn, không có đầy đủ khí khái của nhân sĩ giang hồ, nhưng uy danh của tiêu cục Hành Phong khiến người trong giang hồ phải kiêng nể vài phần. Mà người đó chính là huyền tôn của đại hiệp Nghiêm Hành Phong tiêu cục Hành Phong, Lệ Chính Hải. Lệ Chính Hải này có tiếng là căm ghét những điều ác. Mà kẻ cướp thì đương nhiên lại càng căm ghét hơn…

(Huyền tôn: Đời thứ tư)

Tiểu Tiểu rưng rưng, trọng lượng đều dồn xuống bàn chân. Tiểu Tiểu là hạng là vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc đến, còn chưa đủ lót đệm cho đại hiệp. Lần đầu tiên nàng làm chuyện xấu lại thảm thương như vậy, chẳng lẽ ông trời đang trừng phạt?

“Cô nương?”

Trong lúc Tiểu Tiểu đang nghĩ ngợi lung tung thì Lệ Chính Hải đã xuống ngựa, mang theo trường đao tiếng lên.

Tiểu Tiểu hoảng sợ lùi lại vài bước, cả người đều nhũn ra.

“Cô nương…” Lệ Chính Hải hơi nhíu mày lại, lập tức thu hồi trường đao, thay đổi bằng khuôn mặt tươi cười: “Cô nương đừng sợ. Tại hạ là tổng tiêu đầu của tiêu cục Hành Phong, Lệ Chính Hải. Cô nương vừa nói là có chuyện cướp bóc xảy ra, có thể kể lại cho tại hạ được không?”

Lúc này Tiểu Tiểu rất khó tin vào tai mình. Nàng thấy vẻ mặt tươi cười của Lệ Chính Hải, còn thấy mấy người phía sau đều yên lặng nhìn nàng, binh khí để cả trên xe.

“Cô nương vừa nãy nói ‘cướp’ rốt cuộc là có ý gì?” Lúc này tiểu cô nương mới mở miệng cười, hỏi nàng.

Tiểu Tiểu thấy tiểu cô nương ngước mắt nhìn nàng thì lẩn tránh.

“Lẽ nào…” Tiểu cô nương mở mắt to, vẻ mặt càng nghiền ngẫm: “Ngươi muốn cướp của ta?”

Tiểu Tiểu lập tức xua tay, “Đâu có, đâu có, ta nào có lá gan to như thế, ha ha…”

Tiểu cô nương đó tiến lên đi một vòng quanh người Tiểu Tiểu.

“Lưng đeo hành lý, đem theo một cây đàn tam huyền, tay không tấc sắc, người mảnh mai…đúng là không giống cướp thật…” Tiểu cô nương chậm rãi nói, “Nhưng có điều, câu ‘Dừng lại, cướp đây’ là thế nào? Hử?”

Đầu tiên Tiểu Tiểu cả kinh, sau đó liền tỉnh ngộ. Không sai, nàng muốn cướp là do lúc đó nảy lòng tham. Căn bản là chưa chuẩn bị gì hết, trên lưng vẫn còn mang hành lý và đàn tam huyền, cứ thế vội vàng lao xuống. Cướp mà như vậy thì sẽ thất bại hoàn toàn. Chẳng trách Lệ Chính Hải và đám người kia lại coi nàng là người bị hại, ngay cả binh khí cũng không thèm cầm.

Nắm được điểm mấu chốt này Tiểu Tiểu mới thở phào nhẹ nhõm. “À…Không…ta chỉ muốn cô nương dừng lại…vì…” Nàng lập tức bắt đầu bịa chuyện, “Vì phía trước có người mai phục, chuyên cướp bóc của người đi đường, ta chỉ muốn để cô nương biết…”

“Ồ?” Tiểu cô nương nhướn mày, cười gian xảo.

“Phía trước có mai phục? Cô nương nói thật chứ?” Lệ Chính Hải nhíu mày, hỏi nàng.

“Thật!” Tiểu Tiểu kiên trì đến cùng, nghiêm túc nói: “Ngày trước ta cũng đi nửa đường lại phải quay lại! Đại hiệp, các vị cũng đừng đi đường này nữa, đi vòng đi!” Nàng chắp tay “Những gì muốn nói đã nói xong, khỏi phải cám ơn ta, xin cáo từ, sau này có ngày gặp lại!”

Nàng nói xong, đang định bỏ đi thì lại nghe thấy tiểu cô nương nói: “Cô dương xin dừng bước.”

Tiểu Tiểu dừng lại, run run nói: “Ngài cần căn dặn điều gì?”

“Tiêu cục Hành Phong hành tẩu trên giang hồ đã nhiều năm như vậy nhưng chưa từng có kẻ nào có dám chặn đường gây sự. Hôm nay lại có kẻ mai phục đánh lén. Ta thật muốn xem xem rốt cuộc là cường đạo nơi nào lại lớn mật như vậy.” Tiểu cô nương cười nói “Đường núi này cũng không dễ đi, thấy bộ dạng cô nương chắc rất quen thuộc với địa thế ở đây. Chi bằng cô nương dẫn đường, chúng ta đi sau để dẹp cường bạo có được không?”

“Không phải chứ?” Tiểu Tiểu khiếp kinh hãi.

“Lạc Nhi nói vậy cũng có lý…” Lệ Chính Hải mở miệng. “Thật ra ta cũng muốn mở mang kiến thức về cái gọi là ‘Mai phục'”.

Biết rõ trên núi có hổ mà lại cứ khăng khăng đi vào. Nhưng hổ này đâu có thể so được với Tiểu Tiểu bây giờ đang phải lao đầu vào nguy hiểm?

Ánh tà dương dần tan biến, trăng lên cao, con đường núi lộ vẻ tiêu điều.

Tiểu Tiểu ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng, ánh mắt dõi theo bóng trăng, trong lòng than thở:

Sư phụ…làm người xấu đúng là không dễ mà…


8 thoughts on “Làm chuyện xấu cũng gian nan C1

  1. Pingback: [Cổ Đại] Làm chuyện xấu cũng gian nan – Mục Lục | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s