Nàng phi lười của tà vương C64 (2)

Chương 64: Giao dịch trong đêm (3).

Tác giả: Lạc Thanh.

Chuyển ngữ: Lãnh Như.

Chỉnh sửa: Miki

Tại thư phòng của Tư Đồ Minh Duệ.

Trước bàn đọc sách, Trang Thư Lan vừa soạn thảo khế ước vừa trừng mắt oán hận nhìn người trước mặt đang nhàn rỗi nằm trên giường nhắm mắt thư giãn.

Tại sao lại biến thành như vậy? Nàng nhớ lại lúc vừa mới bước chân vào thư phòng thì hắn đã nói thẳng một câu.

“Cô nương viết lại những điều kiện hợp tác để ta xem, nếu không có vấn đề gì chúng ta sẽ trực tiếp ký tên”

Sau đó yên vị trên giường bắt đầu nhắm mắt thư giãn.

Trang Thư Lan bực mình, tại sao hắn không hỏi nàng kế hoạch cụ thể là gì? Đây có thể coi như là hắn tín nhiệm nàng hay là hắn đã có tính toán khác từ trước, muốn khống chế nàng?

“Viết xong rồi, ngài đọc đi!”

Trang Thư Lan đặt bút lông sang một bên, cầm lấy tờ giấy còn chưa khô nét mực ném thẳng vào mặt Tư Đồ Minh Duệ.

Đương nhiên, tờ giấy kia không có khả năng trúng mặt hắn rồi! Lúc tờ giấy cách mặt hắn khoảng hai cm đã bị tóm lấy. Mở tờ giấy ra đã bị Trang Thư Lan cố ý gấp nát, Tư Đồ Minh Duệ mày không nhíu mặt cũng không nhăn nhìn, nhìn qua một lượt lại gấp tờ giấy lại ném về phía Trang Thư Lan.

“Ta không có ý kiến, trên cơ bản cứ theo những gì trên giấy ghi mà làm, cô nương có thể lấy giấy trên bàn viết thành hai bản nữa!”

Bắt được tờ giấy kia mang theo chút kinh ngạc, Trang Thư Lan không biết nói gì thêm. Bởi vì trên giấy nàng cũng không viết cụ thể phải làm thế nào, thậm chí những điều kiện trên đó rất hà khắc – đương nhiên là có lợi cho nàng.

Haizzzzzz… Nếu biết sớm hắn dễ tính như vậy thì vừa nãy nàng nên chia lợi nhuận kia thành 3 -7  – Nàng ba phần hắn bảy phần có phải hơn không. Trang Thư Lan từ từ mở tờ giấy ra, nhìn  chằm chằm những chữ bị biến dạng do giấy bị nhàu nát.

Cầm bút lên, nàng chuẩn bị chép thành hai bản. Đáng tiếc còn chưa viết hết ba chữ, Tư Đồ Minh Duệ đã mở miệng.

“Có điều, bây giờ ta muốn thêm điều kiện trong đó!”

“Tư Đồ đại nhân ngài cứ nói!”

Trang Thư Lan phải thật công bằng, không thể để hắn cho rằng nàng lợi dụng hắn.

“Về phần chia lợi nhuận nên sửa thành: Chỉ cần Trang Thư Lan kinh doanh bất cứ lĩnh vực nào, lợi nhuận đều phải chia Trang Thư Lan ba phần, Tư Đồ Minh Duệ bảy phần!”

Tư Đồ Minh Duệ chậm rãi nói, cười nhẹ nhàng.

“Mặt khác thêm vào một điều kiện nho nhỏ nữa: Mỗi ngày Trang Thư Lan phải phê duyệt tất cả công văn đưa tới thay Tư Đồ Minh Duệ, coi như là tài sản thế chấp khi đầu tư hợp tác với Tư Đồ Minh Duệ”

Trang Thư Lan im lặng, nhìn nam nhân đang cười như gió xuân kia. Nàng chỉ biết hợp tác với hắn chắc chắn không chiếm được phần hơn nhưng  cũng không muốn để cho hắn lợi dụng nàng!

“Trang cô nương có đồng ý không?”

Nụ cười trên mặt Tư Đồ Minh Duệ không giảm chút nào, thậm chí càng phát ra yêu mị.

“Trang cô nương nên nghĩ kỹ. Nếu cô nương không đồng ý vậy tại hạ cũng không có cách nào hợp tác với cô nương, lại phải chấp nhận mạo hiểm việc có thể bị triều đình điều tra ra!”

“Tạch”

Cây bút trong tay Trang Thư Lan bị gãy làm đôi.

“Ha! Tư Đồ công tử nói thế nào ta làm ngay như vậy!”

Hít sâu một hơi, những lời này vẫn là phát ra từ kẽ răng nàng.

Coi như ngươi lợi hại! Hừ, chờ một ngày nào đó ta sẽ lật đổ ngươi, xem ngươi còn có thể cười được nữa không? Ta sẽ thu thập tất cả chứng cứ phạm tội của ngươi, sẽ đạp đổ ngươi!

Vứt cây bút gãy trong tay đi, nàng lại lấy một cây bút khác trên giá, chấm mực nước, múa bút viết xong hai bản, tức giận ném cho Tư Đồ Minh Duệ một bản. Chờ hắn ký tên, Trang Thư Lan lấy một bản cất đi.

“Bằng cái lệnh bài này cô nương có thể đi tới bất cứ ngân hàng tư nhân nào trong kinh thành lấy bạc, muốn lấy bao nhiêu cũng được”

Tư Đồ Minh Duệ ném cho Trang Thư Lan một tấm lệnh bài bằng gỗ lim, trên mặt không khắc chữ, chỉ khắc một đoá hoa mai tinh xảo.

Người này thật đúng là rất thích hoa mai, trồng một vườn mai trong phủ chưa đủ còn khắc hoa mai lên lệnh bài! Nhận lấy lệnh bài, Trang Thư Lan có điều do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định mở miệng.

“Ta cần một người tin được – ít nhất phải là người ngài tín nhiệm, người đó sẽ ra mặt kinh doanh”

Nếu bây giờ đã lấy tính mạng ra đánh cược thì đương nhiên phải tìm một trợ thủ đắc lực, đáng tiếc, Trang Thư Lan đã mười năm ở đây nhưng vẫn chưa bồi dưỡng được tâm phúc nào, cho nên đành phải  mượn người của Tư Đồ Minh Duệ – để một người của hắn bên cạnh tương đương với việc nàng chấp nhận bản thân bị Tư Đồ Minh Duệ giám sát mọi hành động.

“Khi nào thì cần người?”

“Giờ tý ngày mai, ngài bảo hắn tới Thập Nhị Phường chờ ta!”

Trang Thư Lan hơi nhíu mày, hạ quyết tâm nói.

“Xem ra Trang cô nương đúng là muốn rèn sắt lúc còn nóng, ngay cả việc trong Hàn Lâm viện cũng có thể bỏ lại!”

Tư Đồ Minh Duệ cười không chút để ý.

“Nếu ta  giống như Tư Đồ đại nhân ngồi nhà cũng có người tự động dâng bạc đến đưa tận tay, ta cũng không phải mệt óc làm việc làm gì!”

Trang Thư Lan cũng cười đáp lại.

“Thời gian không còn sớm, ta cũng không quấy rầy Tư Đồ công tử nữa, xin cáo từ!”

Nàng chắp tay thi lễ.

“Cô nương có dám đảm bảo sẽ an toàn ra khỏi phủ của ta không?”

Tư Đồ Minh Duệ nhẹ nhàng nhắc nhở khiến Trang Thư Lan đột nhiên nhớ ra, Tư Đồ phủ tưởng chừng bài trí đơn giản nhưng thực ra đều là cơ quan.

“Vậy đành phải phiền Tư Đồ công tử dẫn đường rồi!”

Trang Thư Lan bất đắc dĩ làm động tác mời.

“Cũng được!”

Tư Đồ Minh Duệ đứng lên, phất tay áo, nói với giọng điệu thương xót.

“Ta đây sẽ làm người tốt đến cùng đưa Trang cô nương hồi phủ – tiện thể cũng muốn biết hiện giờ Trang cô nương đang ở nơi nào để ngày mai ta còn biết đường sai người mang công văn tới quý phủ của Trang cô nương!”

Hắn thật đúng là không biết xấu hổ! Trang Thư Lan chán nản.

“Nếu ngài không sợ đống công văn kia bị ta làm rối tung lên, khiến cho danh tiếng của ngài càng ngày càng nổi thì cứ việc đưa tới!”

“Tuỳ cô nương thôi! Chỗ công văn đó cũng chỉ là một vài kế sinh nhai của dân chúng, cô nương thích làm gì thì cứ việc!”

Tư Đồ Minh Duệ bước tới trước mặt Trang Thư Lan, cười nhẹ, tay hắn buộc đai lưng thay nàng, nói.

“Dù sao danh tiếng của ta cũng đã như vậy rồi, nhưng cô nương thực sự muốn vì một câu của mình mà quyết định sống chết của đám người đó sao?”

Trang Thư Lan trừng mắt muốn đấm vào mặt hắn một cái, đáng tiếc chỉ có thể nhẫn nhịn. Bởi vì nàng chắc chắn nếu nàng thực sự động thủ với hắn thì sẽ không có gì hay ho cả, hơn nữa đây còn là phủ Tư Đồ. Nếu đắc tội với hắn bây giờ thì hậu quả nhất định vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng mà, Trang Thư Lan thấy Tư Đồ Minh Duệ đột nhiên hành động như vậy thì tim nàng bỗng loạn nhịp – hắn lại buộc dây lưng cho nàng! Hắn ăn phải thuốc gì hay sao mà lại làm hành động nhỏ nhặt như vậy? Có điều, ngón tay thon dài của hắn buộc nơ con bướm đúng là rất đẹp!

Đẹp! Trong đầu nổ “ầm” một tiếng. Trang Thư Lan, mi lại dám bộc lộ bản tính háo sắc bây giờ sao!

“Sao ngài biết ta sẽ không làm vậy?”

Trang Thư Lan tránh khỏi tay Tư Đồ Minh Duệ, lui về phía sau hai bước, lý trí cũng bừng tỉnh, nhẹ giọng hỏi lại. Nàng nhanh chóng tháo dây lưng ra, buộc lại một lần nữa.

“Đương nhiên cô nương sẽ không làm vậy!”

Tư Đồ Minh Duệ coi như không có việc gì thu tay lại, cười khẳng định.

“Mới bắt đầu mùa đông nhưng dân tị nạn đã kéo tới đông nghịt tại Thanh học đường cách kinh thành mười tám dặm. Vậy mà hai ngày qua lại có người phát bánh điểm tâm thượng hạng của Thập Nhị phường ở đó, chuyện này chắc cô nương cũng biết chứ?”

“Ngài phái người theo dõi ta?”

Trang Thư Lan nhíu mày, bất mãn hỏi.

Hèn gì hắn khẳng định chắc chắn như thế, thì ra là hắn đã nắm rõ nhất cử nhất động của nàng! Cho dù hắn nói không sai, tuy rằng nàng – Trang Thư Lan không muốn làm quan, cũng sẽ không làm một vị quan tốt, không thèm để ý tới cách nhìn của người khác, chỉ cố gắng sống theo cách của nàng, những chuyện thẹn với lương tâm nhất định nàng sẽ không làm. Nếu không hiện giờ nàng đã không phải nhiều lời với hắn tại chỗ này.

Chẳng lẽ hắn nhìn thấu tâm tư của nàng cho nên mới giao công văn cho nàng? Nhưng hình như chân tướng chuyện này không đơn giản như nàng đoán. Không! Chắc chắn không phải! Trang Thư Lan dám khẳng định, Tư Đồ Minh Duệ suy tính trong đầu còn nhiều hơn nàng. Những năm gần đây hắn quang minh chính đại tham ô, nhận hối lộ mà không sợ bị phát hiện, kết thù với vô số người, đối nghịch với phe Thái tử và Trang thừa tướng mà không bị trách tội, chắc chắn là hoàng thượng rất nể trọng hắn…Tại sao hắn làm như vậy? Nhìn có vẻ như tuỳ tâm sở dục ( làm việc theo cảm hứng của mình) nhưng nàng lại cảm giác tất cả những việc hắn làm đều có nội tình bên trong.

“Haizzz, nghĩ gì mà nhập thần thế?”

Tư Đồ Minh Duệ duỗi ngón tay quơ quơ trước mặt nàng, giọng nói mê hoặc hỏi.

“Nghĩ tới ngài……”

Vừa nói xong, Trang Thư Lan lập tức bừng tỉnh, ánh mắt nhìn đi nơi khác, giận dỗi nói.

“Ngài vẫn chưa trả lời vấn đề của ta!”

Phù, thiếu chút nữa là nói ra rồi! Nàng nghĩ sao mà lại thất thần lúc này kia chứ?

“Chà, ta còn tưởng rằng cô nương đang nghĩ đến ta cơ!”

 Vẻ mặt Tư Đồ Minh Duệ tiếc nuối, cười nói.

“Xem ra mị lực của ta không đủ để mê hoặc cô nương!”

Trang Thư Lan không nói gì chỉ liếc mắt nhìn hắn. Đúng lúc này cũng nghe được tiếng gõ mõ từ ngoài đường truyền tới.

“A! Bây giờ đúng là không còn sớm nữa!”

Tư Đồ Minh Duệ vừa nghe thấy đã giành nói trước.

“Trang cô nương còn chưa muốn hồi phủ ư? Chẳng lẽ là muốn ở lại phòng ốc sơ sài của ta đây? Bản thân ta cũng không để ý việc Trang cô nương thường xuyên ở lại đây đâu.”

Thường xuyên ở cùng hắn! Trang Thư Lan thực lo lắng, nếu ở nơi này thêm vài giây nữa chắc nàng sẽ không khống chế được mà ra tay đánh vào cái mặt đáng ghét đang tươi cười kia.

“Cám ơn! Trang Thư Lan ta chỉ sợ đảm đương không nổi!”

Trang Thư Lan cười yếu ớt.

“Vậy phiền Tư Đồ công tử dẫn đường!”

Tư Đồ Minh Duệ cũng không từ chối, nhấc chân bước đi, Trang Thư Lan cũng gắt gao bám sát theo sau. Nhưng mà mới đi được hai bước, đột nhiên Tư Đồ Minh Duệ dừng lại nói một câu khiến cho nàng đang bình tĩnh lập tức lại phát điên.

“À, đúng rồi, ta vẫn chưa trả lời vấn đề vừa rồi của cô nương!”

Tư Đồ Minh Duệ lại vừa đi vừa nói chuyện. Trang Thư Lan bước nhanh theo hắn vừa phải nghe tiếng gió gào thét lại vừa phải cố gắng nghe hắn nói.

“Ta không cần phái người theo dõi cô nương, bởi vì tự cô nương sẽ tìm tới chúng ta!”

Nói gì vậy! Cái gì mà nàng sẽ tìm tới bọn họ? Hắn nghĩ hắn là ai hay là nàng có vấn đề nên mới tự tìm đến cửa để cho hắn chỉnh? Chỉ là, bây giờ nàng có tính là tự đến tìm hắn hay không đây? Mượn hắn có một chút quyền thế, tiền bạc, trong khi hắn không phải bỏ tí công sức nào, cũng không phải mệt óc, bạc kiếm được hắn lại chiếm tới tám phần, nàng lại còn phải làm trợ lý miễn phí cho hắn…. Haizz, chuyến đi hôm nay dẫu tính thế nào nàng cũng bị thiệt!

Nhưng mà nàng còn có cách nào khác ư? Trong kinh thành này những kẻ có máu mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, quan trọng hơn nữa Tư Đồ Minh Duệ là người thông minh, hắn sẽ không giống như đám người cổ hủ khác huyên thuyên làm những việc vô bổ, làm đại sự cũng không mềm lòng. Hắn quang minh chính đại thu hối lộ chứ không lén lén lút lút như đám tham quan vô lại khác, nàng cảm thấy hợp tác với người như vậy mới tuyệt đối đáng tin. Cho nên dù bảo nàng đi lột da hổ nàng cũng nhận!

Trên đường trở về, Trang Thư Lan chỉ giữ thái độ im lặng không nói câu nào, bởi vì nàng còn muốn sống thêm vài năm nữa, không muốn tuổi còn trẻ đã phát điên mà chết.

Nhưng khi cách phòng khoảng ba mươi bước thì nàng nhận thấy có hai người đang đứng trên nóc nhà, thái độ nói chuyện rất khác lạ………

12 thoughts on “Nàng phi lười của tà vương C64 (2)

  1. Minh thich truyen nay ghe,hy vong chu nhà post thuong xuyen hihi .Truyen dien tien cham ,nhung noi tam sau sac. ko can nhieu loi .Nguoi edit thi cau cu’ muot mà lam! doc ko co vap, mà de hieu dien dat ko thua gi tu minh viet hihi.Thanks

  2. Pingback: [Xuyên Không] Nàng Phi Lười Của Tà Vương- Mục Lục | (づ。◕‿◕。)づPhong Nguyệt Cung

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s