Cô Nguyệt Hành Q1 – C14

Quyển 1: Quốc phá sơn hà – 国破山河

Chương 14: Chờ tôi trở về – 等我回来!

Tác giả: Trương Liêm – 张廉

Chuyển ngữ: Miki

“Ta có trở thành nam nhân thực thụ được không? Sa?”

Khuôn mặt Âm Ly đè lên tay cậu ta, tôi chẳng biết nên nói thế nào, tiếp tục duy trì im lặng.

“Sa, ngày đó ta vào trong thư lâu nàng đã cho ta đọc sách”.

“Đúng vậy!” Tôi kinh ngạc, sách trong thư lâu đều không được truyền ra ngoài, bởi vì sợ nam nhân Ảnh Nguyệt quốc lúc hiểu được những tư tưởng tiến bộ bên ngoài thật ra phải là nam tôn nữ ti, lại phí công đi tẩy não.

Nhưng vì tôi muốn phổ biến chính sách mới là nam nữ bình đẳng nên đã buông thả Âm Ly một ít, chỉ một ít thôi…khụ khụ…khuê phòng cùng với phạm vi hạn chế tôi đề ra là không cho phép cậu ta nhìn. Thấy cậu ta ngước mặt lên, nụ cười mang theo phần ngượng ngùng, tôi vội hỏi, “Là sách gì?”

“Là…” Nụ cười của Âm Ly trở nên gian xảo, “Là BL”. (BL: Boy Love = =)

“BL??” Tôi bịt kín trán mình, trước tiên không cho Âm Ly nhìn, chỉ sợ cậu ta sẽ biến thành con thỏ nhỏ, bởi với bộ dạng này của cậu ta, nếu như rơi vào trong tay nam nhân bên ngoài thì khẳng định sẽ không thoát được. Lúc này tôi nhìn cậu ta với vẻ trách móc: “Chẳng phải cậu muốn làm nam nhân thực thụ đó sao, giờ đã hiểu tại sao ta lại không cho cậu đọc rồi chứ!”

“Dạ! Dạ!” Âm Ly gãi đầu, bộ dạng trở nên ngoan ngoãn vâng lời. “Nam tử trong Ảnh Nguyệt đa phần là giống Âm Ly, cũng sẽ không chủ động, cho nên Âm Ly quyết định vượt qua rào cản tâm lý…muốn làm một việc…”

Âm Ly từ từ đứng dậy, bộ trường bào quét xuống đất tạo nên âm thanh xoàn xoạt, trái tim tôi bắt đầu đập không như bình thường, lời này của cậu ta mang theo ám chỉ rõ ràng, tôi vội vã cúi thấp mặt xuống, sau đó nhanh chóng đứng dậy, lúc này cậu ta đang ở ngay trước mặt tôi, thân thể kề sát với nhau khiến chúng tôi có cảm giác được tiếng tim đập của đối phương đang trở nên lộn xộn, lúc này tôi ngước mắt lên nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu ta rồi nói: “Ta thổi một khúc cho cậu nghe nhé!”

“Thổi khúc?” Âm Ly lùi ra phía sau, tôi kéo tay cậu ta, để cậu ta ngồi ở cạnh giường, sau đó tôi lấy ra một cây sáo ngọc trên tường xuống, ngồi dựa ở trước giường, nhìn ra những áng mây bạc đang lượn lờ bên ngoài cửa sổ, đặt sáo ngọc lên môi. Xa xôi, một khúc ‘Biệt ly sầu’ bay bổng phát ra từ môi tôi.

月似银勾云似烟,

玉笛流出往昔缘.

君是飞云卿是水,

他日相聚水云间.

Phiên âm:

Nguyệt tự ngân câu vân tự yên,

Sáo ngọc chảy ra vãng tích duyến.

Quân thị phi vân khanh thị thủy,

Ngày khác gặp nhau thủy vân gian.

Dịch nghĩa: (Tự dịch thôi = =, chắc ko đúng đâu ạ T^T)

Trăng như mây bạc lại như khói,

Sáo ngọc thổi ra duyên phận xưa.

Quân là mây bay khanh là nước,

Ngày khác mây nước tách khỏi nhau…

Âm Ly gối đầu lên đùi tôi, chậm rãi nhắm hai mắt lại…

Phủ thêm chiếc áo choàng màu đen có mũ trùm kín lên người, che giấu cả thân hình dưới màu đen, tôi nhìn lại một lần nữa Âm Ly vẫn đang ngủ say, khuôn mặt tuyệt mỹ của cậu ta dưới ánh trăng mang theo một tầng bi thương nhàn nhạt. Nhẹ nhàng hôn lên mắt cậu ấy, ngủ đi Âm Ly, sau này sẽ không được nhìn thấy cậu nữa.

Lúc trăng lên giữa bầu trời, tôi nắm chặt bao quần áo đi vào trong thư lâu.

Trong nháy mắt cửa thư lâu được mở ra, ánh trăng ùa vào làm cho mặt đất như dát một màu trắng bạc, kéo theo cái bóng thật dài của tôi.

Đưa tay ra đằng sau đóng cửa lại, thắp một ngọn đèn nhỏ, tôi mau chóng đi tới tận cùng bên trong, tổ tiên Ảnh Nguyệt quốc vô cùng thông minh, lúc họ xây dựng thư lâu này đã chôn khối lượng lớn thuốc nổ xuống đất, dường như đã tính được sẽ có ngày Ảnh nguyệt quốc bị ngoại quốc xâm phạm, tuyệt đối không cho phép những tư liệu cùng thư tịch bị phát tán ra bên ngoài.

Rút quyển ‘Một trăm bài ca dao’ ra. Trên tường xuất hiện một bộ xương khô, tôi dùng tay móc cái miệng trống không của bộ xương ra, rồi sau đó lôi ‘đầu lưỡi’ của nó, là một cái ngòi nổ.

Bỗng nhiên có một cơn gió nhẹ lướt qua, màng theo mùi xạ hương thoang thoảng, cả người cứng ngắc lập tức chậm rãi thả lỏng, tôi quay lại nhìn bóng người trong màn đêm ở trước mặt.

“Nữ hoàng thật có nhã hứng”. Giọng nói của Thủy Đông Lưu vang lên không to không nhỏ, hắn từ từ tới gần, đi vào khoảng sáng từ ngọn đèn phát ra trên tay tôi, ánh sáng chập chờn hắt lên mặt hắn trông như một bóng ma, thật quỷ dị. “Cô muốn làm gì?” Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, dường như mỗi việc tôi làm đều khiến hắn hiếu kỳ và hồi hộp.

Tôi thản nhiên giơ ngọn đèn lên trước mặt bộ xương, không hề hoang mang châm ngòi nổ, “Xèo”! Ngòi nổ bắn ra những tia lửa và làn khói nhẹ đi dần vào trong miệng bộ xương.

“Cô đang làm cái gì thế hả?” Thủy Đông Lưu kinh sợ bước đến chỗ tôi, tôi dịch chuyển đứng chắn trước ngòi nổ, sau đó vén mũ ra nhìn hắn cười nhạt: “Muốn chết cùng tôi sao?”

Thủy Đông Lưu hiển nhiên là giật mình trước câu nói của tôi, hắn nghi ngờ mà lo lắng nhìn tôi: “Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?” Hắn túm lấy cánh tay tôi với vẻ sốt ruột, giữ chặt lấy tôi ở trước người hắn, tôi vẫn cười nhạt như cũ, và chỉ nói một câu như vừa nãy.

“Ngài muốn chết cùng tôi sao?”

“Cô!” Thủy Đông Lưu kinh ngạc buông tôi ra, đề phòng nhìn ra bốn phía.

Bỗng nhiên vang lên một tiếng “Ầm!”, đất rung núi chuyển, toàn bộ thư lâu đều lắc lư, một ngọn lửa lan ra từ một chỗ cách chúng tôi không xa, lúc này Thủy Đông Lưu ôm lấy tôi né sang một bên, trong khoảnh khắc đó tôi cảm thấy không thể tin vào mắt mình nữa.

Hắn che chở cho tôi, nhìn đám lửa dưới nền đất, vẻ mặt nghiêm túc và ngưng trọng khiến tôi khó hiểu, sao hắn phải bảo vệ tôi?

“Thế này là sao!” Thủy Đông Lưu lo lắng nhìn bức tường lửa hừng hực trước mặt, cửa ra ở ngay phía đối diện, giờ lửa đã không còn mạnh nữa, có cơ hội trốn thoát, lúc này Thủy Đông Lưu kéo tôi vào trong ngực hắn rồi tự nói: “Xem chừng trước tiên phải ra được bên ngoài! Thật đáng tiếc…những cuốn sách này….” Mặt hắn lộ vẻ tiếc nuối, bỗng nhiên trong nháy mắt hắn hiểu ra, nhìn về phía tôi: “Chẳng lẽ là cô!” Tôi hơi nhếch miệng lên, hắn thương tiếc nhìn tôi, “Cô việc gì phải làm như vậy! Chờ đó, ra ngoài ta sẽ giáo huấn cô!” Hắn nắm chặt lấy tay tôi rồi bay qua đám lửa.

Đột nhiên một tiếng nổ vang lên tận trời, loạt lửa ngầm mới bốc lên từ mặt đất, lúc này chúng lan ra những giá sách, một giá sách nghiêng về phía chúng tôi, Thủy Đông Lưu lập tức che chở cho tôi ở phía dưới.

“A!” Kêu lên với vẻ đau đớn, chân Thủy Đông Lưu bị giá sách đè lên, “Mau đi đi!” Hai tay Thủy Đông Lưu chống đỡ phía trên cho tôi, gương mặt tuấn mỹ vô song nhăn lại vì đau đớn, tôi khó tin nhìn hắn, hắn đã có dã tâm muốn đoạt lấy quốc gia của tôi, nhưng vì sao lại cứu tôi chứ?

Tôi đi ra từ dưới người hắn, toàn thân không có mảy may thương tổn nào, mà hắn, là người cướp đoạt quốc gia của tôi lại chịu tổn hại vì bảo vệ tôi. Tôi đi ra đằng sau hắn, hắn lo lắng hét to: “Đừng động vào ta! Cô Nguyệt! Cô mau đi đi! Bằng không cả hai chúng ta đều không thoát được!”

Tôi mặc kệ hắn, bởi vì tôi muốn cứu hắn, tôi Cô Nguyệt Sa đã muốn làm gì thì không ai ngăn cản được, nếu như tôi còn nội lực thì việc cứu hắn dễ hơn rất nhiều, chứ không như bây giờ, ngay cả đối phó với một cái giá sách thôi cũng khiến tôi toát cả mồ hôi, lửa trên giá sách làm bỏng tay tôi, tôi mặc kệ, bởi tôi muốn cứu hắn, tôi không thể để hắn chết, hắn chỉ có thể thua trong tay tôi, cũng như lần này tôi đã thua trong tay hắn vậy!

Cho nên dù có là ông trời cũng không thể lấy đi mạng của hắn!

Tinh thần trở nên kiên quyết, tôi dời giá sách đang đè lên Thủy Đông Lưu ra, sau đó nâng hắn dậy, mái tóc dài hơi bị cháy xém rơi lả tả trên khuôn mặt tôi: “Tại sao?” Hắn chỉ biết hỏi câu này, tôi thấy càng ngày càng gần tới cửa, sắp tới chỗ người cứu hỏa, bọn họ nhìn thấy chúng tôi rồi, tôi thấy Lãnh Tình đang dội một chậu nước lên người hắn, sau đó tôi buông Thủy Đông Lưu ra, đột nhiên hắn túm lấy cánh tay tôi: “Cô muốn đi đâu hả?”

Tôi nhìn tình hình xung quanh, nếu cứ dây với hắn thì sẽ phí thời gian mất, hơn nữa chân hắn lại không cử động được, vì vậy tôi rút con dao găm bên hông ra, đâm về phía Thủy Đông Lưu đang nắm chặt lấy tay tôi kia, con dao ánh lên màu da cam dưới ánh sáng phát ra từ ngọn lửa, máu phút chốc nhiễm đỏ cả con dao.

“Ta sẽ không buông tay! Ta tuyệt đối sẽ không buông tay!” Tay Thủy Đông Lưu bị tôi đâm ngược lại càng nắm chặt cổ tay tôi hơn, dòng máu đỏ tươi cũng chảy xuống kẽ hở giữa hai bàn tay, cảm giác nóng ẩm dính dính khiến toàn thân tôi trở nên đau đớn, giống như nhát dao đó không phải trên người hắn mà là trên người tôi vậy, “Cô muốn chết phải không! Cô muốn chết có đúng không?” Thủy Đông Lưu nôn nóng hô to, lúc này hắn hét lên như một con sư tử đang phát điên với tôi: “Ta sẽ không cho cô chết! Không có sự cho phép của ta cô đừng hòng chết!”

Tôi nhìn hắn, hằn chăm chăm nhìn vào tôi, trong mắt hắn là kiên quyết và cố chấp. Tôi thắc mắc, tại sao hắn lại như vậy? Kệ đi, chạy thoát mới là việc quan trọng nhất lúc này. Vì vậy tôi vung dao lên lần nữa, lần này là cổ tay của chính tôi, Thủy Đông Lưu lập tức thả tay ra, tôi không hề do dự xoay người chạy vào trong biển lửa, hắn bị thương nặng một chân, không đuổi kịp nên chỉ có thể đứng trước màn lửa lo lắng nhìn khắp nơi, Lãnh Tình tóm lấy Thủy Đông Lưu đi ra khỏi đó, hắn đã được cứu sống.

“Ầm!” Mặt đất dưới chân nổ tung, ngọn lửa rừng rực bốc cao, tôi lao tới bên cạnh thư lâu, sau đó kéo một quyển ‘Đại thoại tây du’, lập tức mặt đất tách làm đôi, tôi nhảy vào bên trong, thân thể trượt xuống, mặt đất trên đầu tôi khép lại như cũ, ánh sáng lập tức biến mất, tôi trượt trong bóng tối, bên tai chỉ còn tiếng nổ ầm ầm.

Tổ tiên, xin thứ lỗi, Cô Nguyệt đã hủy hoại tất cả tâm huyết của các ngài chỉ trong chốc lát, nhưng tôi sẽ xây dựng lại, Ảnh Nguyệt, hãy chờ tôi trở về, thời khắc khi tôi trở về, chính là lúc bọn chúng rút quân, tôi sẽ trả lại tự do cho Ảnh Nguyệt.

Hãy chờ tôi trở về!

Hãy chờ tôi trở về!

Hết quyển 1 

10 thoughts on “Cô Nguyệt Hành Q1 – C14

  1. ss oi, truyen nay dai bao nhieu ha ss? trong nha ss em thich nhat truyen nay vs truyen nang phi luoi cua ta vuong, that phu nhan. Mong ss som hoan bo nay. Thanx ss da edit

  2. làm on cho minh hoi,bo” Nang luoi phi cua tà vuong” chu nhà con làm tiep chu?ko drop phai ko?tai minh thay lau ko co nen hoi .xin loi làm phien.Minh rat yeu bo do ngay nào cung canh.

  3. Pingback: [Cổ Đại] Cô Nguyệt Hành – Trương Liêm | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s