Nàng phi lười của tà vương C70 (2)

Chương 70:

Tác giả : Lạc Thanh.

Chuyển ngữ: Lãnh Như.


“Đây là cách mà ngài nói?”

Trang Thư Lan chỉ vào nồi lẩu đang sôi sùng sục trên bếp. Đúng là không còn gì để nói. Theo hắn nửa ngày trời vòng vèo qua mấy cái ngã tư đường kết quả là lại tới quán lẩu do nàng mở.


“Nghe nói hôm nay chủ quán có hoạt động khuyến mại.”

Tư Đồ Minh Duệ ưu nhã uống hết một chén rượu. Trang Thư Lan lại không còn gì để nói, hoạt động khuyến mại đó là ý kiến của nàng, sao nàng có thể không biết được?.

“À”

Trang Thư Lan chẳng còn hứng thú, quay lại nói với Tứ Nhi đứng bên cạnh.

“Tứ Nhi! Đến đây ngồi xuống ăn đi, đồ ăn miễn phí mà không ăn thì thật tiếc! Ta đi ra ngoài một lát, sau khi ăn xong thì em tới thư phòng tìm ta!”

Vừa bước vào quán, Trang Thư Lan chỉ nghĩ là Tư Đồ Minh Duệ tìm Nguyệt Nương để tìm hiểu về tình hình buôn bán gần đây. Kết quả là hắn đưa nàng tới một gian riêng, sau đó gọi bao nhiêu là thức ăn, làm hại Nguyệt Nương dùng ánh mắt khó hiểu nhìn hai người bọn họ sau đó mới đi làm việc của dì ấy.

“Bữa ăn này sẽ trừ vào tiền lãi của cô nương!”

Tư Đồ Minh Duệ vừa gắp thức ăn bỏ vào nồi lẩu vừa nói.

Chẳng phải chỉ là tiền một bữa ăn thôi sao! Nếu so với việc nàng phải ngồi ăn chung với hắn thì nàng tình nguyện “bỏ của chạy lấy người” – hôm nay là ngày đón giao thừa, nàng không muốn tâm trạng đang vui vẻ lại bị hắn phá hỏng.

“Tuỳ ngài.”

Trang Thư Lan kéo Tứ Nhi ngồi xuống ghế định xoay người rời đi.

Chỉ nháy mắt Tứ Nhi vội đứng lên, hoảng hốt theo sau Trang Thư Lan.

“Tiểu thư, Tứ Nhi đi theo người!”

Trang Thư Lan hơi bất ngờ, từ sau lần đầu tiên Tứ Nhi tới nơi này ăn, không có việc gì là lại nói tới chuyện thức ăn ở đây rất ngon. Thậm chí còn tự mình làm thử nhưng cuối cùng đều thất bại, so với món ăn trong quán này thì đúng là một trời một vực. Sao hôm nay lại không ăn? Vừa nhìn đã biết chỉ cần thấy ánh mắt sắc bén của Tư Đồ Minh Duệ đã khiến Tứ Nhi hoảng sợ, dám chắc là nàng cũng không dám ngồi ăn cùng hắn.

“Được thôi!”

Trang Thư Lan cười nắm tay Tứ Nhi.

“Trước tiên chúng ta đi dạo phố một lát, đợi tới buổi tối sẽ đi đốt pháo hoa, sau đó là nướng thịt. Hôm nay ta sẽ cho Tứ Nhi nếm thử tay nghề làm món thịt nướng của ta!”

“Xem ra cuộc sống của Trang học sĩ rất tiêu dao, thoải mái, có chỗ nào giống với một người đang bị bệnh đâu?”

Lời nói của Tư Đồ Minh Duệ không to không nhỏ phát ra.

“Tư Đồ đại nhân nói vậy là sai rồi. Có một số người bởi vì tình cảm thiếu hụt nên mới làm ra một số việc mà người bình thường không thể nào lý giải được. Giống như Tư Đồ đại nhân chỉ thích làm theo ý mình, không để ý tới cảm nhận của người khác cho nên mới dẫn tới kết quả hôm nay, chỉ có một mình một người ngồi đây ăn lẩu!”

Trang Thư Lan nói mỉa mai. Dù sao việc vạch rõ ranh giới với hắn cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi – có chuyện hay không có chuyện hắn cũng đều tới tìm nàng, nàng Trang Thư Lan không phải là thánh nhân, cho dù sức chịu đựng có giỏi tới đâu cũng có điểm dừng – nhẫn một, hai lần được gọi là lễ phép, khiêm tốn; nhẫn ba, bốn lần được coi là độ lượng, nhưng nhẫn tới bảy, tám lần mà không đáp trả lại, như thế người ta gọi là đần độn! Hắn nghĩ nàng chỉ là “trái hồng mềm” thôi sao?

“Nghe những lời này có vẻ như cô nương rất ghét ta?”

Tư Đồ Minh Duệ bỏ đũa xuống, trêu đùa hỏi.

Ghét? Cũng không hẳn. Tuy rằng hắn năm lần bảy lượt phá hỏng kế hoạch của nàng nhưng cũng chính hắn “giúp” nàng có nhà, có tiền chi tiêu, sinh hoạt ở chốn kinh thành này, chỉ với điều đó thôi nàng còn phải cám ơn hắn!

Mà tính cách tuỳ tâm sở dục của hắn nàng cũng rất ngưỡng mộ. Tính cách dám nghĩ dám làm (ví dụ như việc hắn dám quang minh chính đại nhận hối lộ) so với những kẻ ra vẻ đạo mạo, tốt đẹp không biết tốt hơn bao nhiêu lần – hơn nữa hắn lại rất thông minh, nhạy bén – từ xưa tới nay người làm được tới chức quan lớn thường chia làm ba loại: loại thứ nhất là thực sự lo nghĩ vì nước vì dân, những người này không tham quyền cũng không tham tiền, cũng vì lẽ đó mà họ không làm được chức quan lớn; cho dù có làm thì cũng không thể giữ được lâu. Loại thứ hai là người làm việc vì tiền, quan lớn hay nhỏ không quan trọng, có thể tham ô vơ vét được nhiều tiền mới là điều quan trọng nhất. Loại người này ngược lại với những người trên có thể làm được quan lớn, hơn nữa lại còn làm được trong thời gian dài. Loại người thứ ba là những kẻ vừa vì quyền vừa vì tiền, tiền hắn cũng muốn mà quyền cũng chẳng tha. Có điều, quyền lực vẫn được loại người này coi trọng hơn, vì quyền lực sẽ cố gắng suy nghĩ, tính kế, hãm hại người khác, mong muốn “một người trên vạn người”. Nếu như mong muốn này của hắn không được thoả mãn thì hắn có thể mưu mô làm phản.

Đương nhiên ba loại người này không phải đã bao quát hết toàn bộ những kẻ trong chốn quan trường, nàng – Trang Thư Lan là một ngoại lệ nhưng phần lớn những kẻ còn lại đều thuộc ba loại người trên. Mà theo như nàng quan sát thì Tư Đồ Minh Duệ thuộc loại thứ hai trong ba loại người này.

Nếu như đang ở thời thế thái bình thịnh trị thì loại quan thứ hai này đúng là dễ dàng xuất hiện, nhưng ở Đại Đông hoàng triều, Thừa tướng và thái tử Đông cung tranh quyền đoạt thế rõ ràng, Tư Đồ Minh Duệ lại là thế lực thứ ba chống lại hai thế lực kia. Thế nhưng hắn vẫn chỉ một mực làm việc có lợi cho mình, hai bên kia duy trì thế cân bằng nhưng cũng không duy trì trung lập, mỗi bên cũng có chút động tĩnh. Dường như có một lực lượng mới đang chuẩn bị nổi dậy chống đối nhưng lại, nhưng rất yếu ớt không tạo được sự uy hiếp đe doạ nào đáng kể với chúng, cố tình để hai thế lực còn lại coi thường, không quan tâm. Cho nên, Trang Thư Lan một mực phỏng đoán rằng Tư Đồ Minh Duệ này có phải là đang cố tình giả ngu trước mặt những người đó mà chờ thời cơ phản công hay không?

“Cũng có thể!”

Trang Thư Lan nhún nhún vai, cười nói.

“Nếu ngài không nhằm vào ta, biết đâu một ngày nào đó xem lại việc ngài đã từng giúp ta, ta sẽ trả lại cho ngài một phần đại lễ nhưng hiện tại ta không có tâm trạng đi làm chuyện đó”

“Nghe khẩu khí của cô nương, dường như cứu người giữa lúc nước sôi lửa bỏng là một chuyện bình thường như việc ăn cơm, đi ngủ.”

Tư Đồ Minh Duệ mỉm cười nhưng nụ cười ấy không hề đơn giản.

” Người vô tình, tàn nhẫn như Trang Thư Lan trong lời đồn lại có thể có tâm địa thiện lương như thế, đây đúng là tin tức động trời!”

Đối với thái độ châm biếm, kiêu căng, ngạo mạn của Tư Đồ Minh Duệ, Trang Thư Lan cũng chỉ thản nhiên cười.

“Người thông minh suy nghĩ nghìn lần cũng có một lần sai sót, người ngu suốt kiếp cũng sẽ có một lần khôn. Tư Đồ đại nhân, có một số việc không nên khẳng định chắc chắn.”

“Ha ha ha!”

Tư Đồ Minh Duệ cười to, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ưu nhã thậm chí còn thêm phần mị hoặc.

“Có lẽ đề nghị của người nào đó quả đúng là đề nghị sáng suốt!”

Trang Thư Lan không nghe rõ hắn đang nói cái gì, cũng không muốn tiếp tục nghe hắn lảm nhảm, kéo tay Tứ Nhi định bước tiếp nhưng vì một câu nói của hắn mà dừng lại.

“Hoàng thượng nhờ ta chuyển lời tới Trang học sĩ, muốn ta giờ Tuất phải đưa Trang học sĩ tới cổng thành xem pháo hoa cùng mọi người. Hoàng thượng không chỉ triệu kiến một mình cô nương!”

“Hử?”

Trang Thư Lan khó tin trừng mắt nhìn Tư Đồ Minh Duệ.

“Hoàng thượng triệu kiến ta làm gì?”

Gần đây, hình như nàng không hề “quang minh chính đại” chọc tới người nào! À, ngoại trừ hôm nay nàng không tới tham gia ngọ yến của hoàng thượng! Đừng nói là hoàng thượng muốn tự mình thẩm vấn nàng đấy chứ? Sau đó dùng một câu để định đoạt mạng sống của nàng! Nếu thật là như vậy, nàng cũng không còn gì để nói, chỉ có thể bình thản mà than thở một câu – hoàng đế đúng là nhàn rỗi quá mức, trước kia nàng cố tình giao công văn cho hắn phê duyệt quả là quyết định đúng đắn!

“Thánh ý không thể đoán được!”

Tư Đồ Minh Duệ cười thần bí.

Phải đi cùng hắn là điều không thể tránh! Trang Thư Lan dám khẳng định Tư Đồ Minh Duệ kia biết là vì chuyện gì! Mắt khẽ chuyển hướng nhìn, nàng lại thay bằng dáng vẻ tươi cười lấy lòng.

“Ha ha! Tư Đồ đại nhân, dựa vào việc ta với ngài vừa là bạn đồng liêu lại là đồng minh, ngài có thể cho tiểu muội biết có việc gì mà hoàng thượng lại triệu kiến ta được không? Có phải là muốn cái mạng của tiểu muội này không vậy?”

Ha, Trang Thư Lan, thì ra mi cũng có khả năng nịnh hót, nhẫn nhịn tới vậy! Trong lòng Trang Thư Lan đang vô cùng khinh bỉ bản thân mình.

“Bạn đồng liêu? Đồng minh? Tiểu muội?”

Tư Đồ Minh Duệ cười khẩy.

“Hai cách xưng hô đầu còn có thể chấp nhận được, còn cách xưng hô phía sau tại hạ không dám tuỳ tiện nhận!”

“A ha, cái đó chỉ là xưng hô mà thôi, chỉ là do ta thuận miệng nói ra!”
Trang Thư Lan cười, ngồi xuống đối diện Tư Đồ Minh Duệ.

“Những người “thấp cổ bé họng” giống như ta sao có thể cùng Tư Đồ đại nhân “xưng huynh gọi đệ” được? Tư Đồ đại nhân là bậc quan lớn không chấp tiểu nhân, xin bỏ qua cho hạ quan thất lễ, ngài có thể nói cho hạ quan biết vì sao hoàng thượng lại triệu kiến hạ quan không? Có phải là liên quan tới ngọ yến hôm nay?”

“Trang học sĩ, chắc cô nương đã biết, muốn ta giúp đỡ nhất định phải trả công một thứ gì đó!”

“Vậy bữa ăn hôm nay ta mời đại nhân!”

“Thứ này? Vậy món thịt nướng thì sao?”

“Nhất định ta sẽ mời ngài ăn, lát nữa ta sẽ tự tay nướng thịt cho ngài!”

Tốt nhất là làm ngươi no chết!

“Những thứ này?”

Những thứ này vẫn còn ít sao? Nàng Trang Thư Lan từ trước tới nay đã phải hầu hạ người nào đâu, hắn là người đầu tiên, hắn còn muốn thế nào nữa?

“Rốt cuộc thế nào ngài mới chịu, nói luôn điều kiện đi!”.

Trang Thư Lan thu lại nét cười trên mặt, hai tay đặt ở trên bàn, khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc hỏi.

“Hay là vẫn như phong cách của ngài?”

Nịnh hót, lấy lòng không thu được kết quả gì, đổi lại thành uy hiếp, đe doạ.

“Điều kiện cũng rất đơn giản, đầu tiên là ăn hết bữa cơm này với ta, thứ hai theo ta đi dạo phố, tản bộ, thứ ba là làm thịt nướng cho ta ăn, thứ tư là cùng ta đi xem pháo hoa!”

Có điều Tư Đồ Minh Duệ không để ý, mỗi lúc hắn đưa ra điều kiện thì vẻ mặt của nàng lại khó chịu hơn.

“Hết rồi?”

“Hết!”

“Chỉ như vậy?”

“Chỉ có thế.”

“Tư Đồ đại nhân, ngài coi ta là cái gì hả? Tiểu thư rót rượu mua vui sao? Hầu ngài ăn, ngài uống lại còn phải theo ngài đi chơi? Cuối cùng ta còn phải trả tiền đúng không?”

Trang Thư Lan tức giận, sắc mặt khó coi, quắc mắt nhìn, nói hết những lời khó nghe ra. Hắn – một đại nam nhân lại có thể nói với một cô nương nhà lành điều kiện như thế, hắn coi hắn là đại gia chắc!

Xem ra nàng thực sự tức giận! Tư Đồ Minh Duệ than thầm một tiếng, là do hắn chạm tới lòng tự tôn của nàng sao? Nhưng điều khiến hắn phiền lòng là, mong Trang Thư Lan ăn một bữa với hắn có cần làm như là tổn hại tới tính mạng của nàng thế không?

“Vậy để ta giúp cô nương, thế nào? Ta mời cô nương ăn uống, dạo phố, xem pháo hoa, tất cả đều do ta trả tiền?”

Mang theo ý thăm dò, Tư Đồ Minh Duệ hỏi.

“Được!”

Trang Thư Lan đập bàn, lập tức lên giọng. Hừ, có cơm trưa miễn phí, tội gì phải bỏ qua!

“Tứ Nhi, ngồi xuống ăn cơm, ăn xong chúng ta đi xem mấy cửa hàng vải trên phố gần đây. Nghe nói dịp tết có rất nhiều loại vải mới, chúng ta mua lấy hai mươi cuộn về nhà nha!”

Mặt mày Trang Thư Lan hớn hở vẫy tay gọi Tứ Nhi.

“Vừa hay hôm nay ra ngoài ta không mang tiền, cũng may là có người “hảo tâm” trả tiền giúp!”

Hừ, ngươi nghĩ chỉ đi dạo phố tản bộ thôi sao? Ngày hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt việc phụ nữ đi “dạo phố tản bộ” là như thế nào? Cho ngươi hối hận cả đời về việc ngày hôm nay đã đưa ra điều kiện như thế.

Từ đầu tới cuối sắc mặt Trang Thư Lan thay đổi xoành xoạch làm cho hai người kia không kịp thích ứng. Tứ Nhi không nghĩ rằng việc Trang Thư Lan tức giận mà nói ra những lời khó nghe. Tư Đồ Minh Duệ không tin Trang Thư Lan lại dễ đối phó như vậy, trong lòng luôn có cảm giác bất an, hình như nàng lại đang tính toán cái gì đó.

9 thoughts on “Nàng phi lười của tà vương C70 (2)

  1. thanks!TDMD phai cuoi gap TTL vào phu di cho chac an,nhieu nguoi me nàng qua,nhat là cai ten lanh gi do..làm sat thu canh me giet nàng hay muon làm lau chu phu nhan gi gi do heheh.

  2. Pingback: [Xuyên Không] Nàng Phi Lười Của Tà Vương – Mục Lục | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

  3. hihi chào chủ nhà, cho mình hỏi khi nào thì có chương tt vậy ?? lịch post chương là vào khi nào thế ??
    mình cực kì thik bộ này ,hi vọng chủ nhà sẽ k drop
    tks chủ nhà nhìu!!! ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s