Cô Nguyệt Hành Q2 – C5

Chương 5: Giải vây – 解围

Tác giả: Trương Liêm

Chuyển ngữ: Miki

Thấy bọn họ đã đi xa, Tào tiên sinh mới chắp tay đứng ở bên cạnh tôi, từ tốn nói: “Thật ra trại chủ là người rất tốt, Tào mỗ cũng là do ngài ấy cứu, tuy ngài ấy là sơn tặc nhưng cũng rất có nguyên tắc, không cướp của người già và trẻ em, không cướp của người nghèo khó, không cướp ở phía đông, phía tây, không cướp của nữ nhân, cho nên huynh đệ trong sơn trại sẽ không dùng tiền để mua kĩ nữ, trong trại cũng không có nữ nhân, nhưng cũng có khi…” Tào tiên sinh nói đến chỗ này thì ngừng lại, hơi xấu hổ nhìn tôi, tôi thản nhiên gật đầu, tỏ ý là mình đã hiểu có khi nam nhân như họ cần phải thỏa mãn dục vọng, không thể làm gì khác được.

Tào tiên sinh mỉm cười: “Vì thế trại chủ mới dặn đi dặn lại các huynh đệ là không được đụng vào ân công, chỉ trách trại chủ là một người thô kệch, nói cũng không đi thẳng vào vấn đề, đã khiến ân công chê cười rồi”. Tôi nở nụ cười nhạt, ở gần với người ngoài không thể để họ thấy nụ cười thật của mình được, nhớ lại câu nói của hắn, tôi nghĩ cho dù có là ai chăng nữa cũng không muốn dùng thân thể tôi để phát dục đâu.

“Nhưng mà ta thấy trại chủ đúng là rất thích ân công, nếu sau này có làm ra việc gì khiếm nhã thì mong ân công lượng thứ”. Tào tiên sinh có lòng tốt nhắc nhở tôi, tôi gật đầu nhẹ. Tào tiên sinh yên tâm mỉm cười, tôi đặt bút hỏi: Tên đầy đủ của huynh là gì?

“Tại hạ là Tào Phương Minh. Vậy để tại hạ đưa ân công đi thăm thú sơn trại này một lát nhé”. Lập tức Tào Phương Minh lễ phép đứng lui sang một bên, tôi nhìn hắn, lời nói và hành động của hắn đều hiện lên hai chữ văn nhã, xem ra cũng ăn học không ít.

Tôi tiện tay cầm lấy giấy bút, đi tới bên cạnh Tào Phương Minh, tiểu lâu la nhìn thấy tôi đứng bên cạnh thì dùng ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ nhìn tôi, tôi lờ đi, dù sao đây cũng chỉ là nơi tạm thời dừng chân mà thôi, hơn nữa nghỉ ngơi lấy lại sức ở chỗ này mới là an toàn nhất.

Bài trí ở toàn bộ sơn trại đều rất bình thường, ngoại trừ vách núi bên cạnh là nơi nguy hiểm thì đằng trước vốn không có bố trí phòng vệ gì cả, ngay cả hố bẫy cũng không có, nếu quan binh đánh tới thì bọn họ chỉ có nước đầu hàng, trong lòng tôi cũng cảm thấy lo lắng thay cho mấy người Quách Thế Hoài, bởi nghe nói vương triều Bắc Minh đang định phái quân đi dẹp con đường nhỏ này, biến nó trở thành một cái bình phong che chắn cho chúng ở biên giới. Giờ chúng đã chuẩn bị kỹ càng, cũng vừa hay Lãnh Tình đã về nước, hẳn là kế hoạch này sẽ được thi hành không sau bao lâu nữa.

Đến lúc đó nếu chúng đánh tới thì tôi thấy chắc sơn trại này chẳng thể chịu được lâu.

Bởi vì không có phương tiện trao đổi, cho nên cơ bản là Tào Phương Minh nói, còn tôi nghe, có lúc không nghe rõ tôi sẽ viết lên giấy, hắn cũng kiên trì giải thích, theo lời của hắn, đại khái tôi có thể hiểu là Quách Thế Hoài đã sinh ra ở trong sơn trại, sau là vì sức mạnh của bản thân nên trở thành trại chủ. Mà một năm trước Tào Phương Minh bị cướp trên đỉnh núi, sau đó may mắn sống sót chạy tới địa bàn của Quách Thế Hoài, ngất một thời gian rồi được hắn cứu, rồi nghĩ rằng bản thân cũng không nhà không cửa, cho nên cứ như vậy mà ở lại đây.

Vừa đúng một năm trước…nếu như có thể phát giác sớm hơn một chút những điều khả nghi từ mấy người Thủy Đông Lưu, có thể sẽ không xảy ra việc ngày hôm nay…Nhưng một năm trước, tôi vẫn còn trên ngôi vị, hơn nữa tôi không có thói quen đi kĩ viện, đương nhiên sẽ không biết nhân vật Thủy Đông Lưu.

Chẳng hiểu vì sao tôi lại thấy Tào Phương Minh có chút gì đó đáng nghi, nhưng đáng nghi ở chỗ nào thì lại chịu không nói được, dù sao hắn và người trong sơn trại cũng không hợp nhau, nhưng người trong sợ trại hình như rất kính trọng hắn, có thể là do chưa từng có người nào trí thức như Tào Phương Minh ở trong sơn trại bao giờ, nếu không thì chẳng phải là ngay cả tên tôi Quách Thế Hoài cũng sẽ không biết còn gì.

Tới buổi tối rõ ràng tinh thần Quách Thế Hoài càng hưng phấn, tiệc rượu đầy ắp, hắn kính rượu cho tôi, nếu không phải tôi thừa dịp hắn không chú ý lén để nghiêng ly thì chắc đã say tới mức nằm chỗ nào cũng không biết rồi.

May mà Tào Phương Minh ra giải vây giúp tôi, xem chừng tên Quách Thế Hoài này định chuốc say tôi, điều này ngược lại làm cho tôi cảm thấy hắn thật sự có ý đồ gì đó.

“Nguyệt đại phu…ta kính cậu…” Chẳng biết lúc nào mà mọi người bắt đầu gọi tôi là Nguyệt đại phu. Đám tiểu lâu la cũng tích cực mời rượu tôi, về điểm này thì tôi nghĩ bên ngoài giống với Ảnh Nguyệt, coi trọng ai thì mới kính người đó, chân tôi đi loạng choạng, tay bắt đầu quờ lung tung, nghiêng sang một bên ngã vào ngực ai đó, tôi giả vờ say rượu nhìn lên, hóa ra là Tào Phương Minh.

“Nguyệt đại phu say rồi, mọi người bỏ qua cho cậu ấy đi”. Tào Phương Minh nói khiến cho vẻ mặt mọi người trở nên lo lắng: “Ồ, ồ, vậy Tào tiên sinh mau dẫn Nguyệt đại phu đi đi, còn nữa…” Mọi người lập tức lao tới, cười gian tà, “Xem chừng trại chủ”.

“A, mấy người này…” Tào Phương Minh cười, đỡ lấy cánh tay tôi dìu ra khỏi đại sảnh, vừa ra tới nơi thì tôi đã đứng thẳng lại, rõ ràng Tào Phương Minh đang rất nghi ngờ, nhưng sau khi nhìn thấy đôi mắt tỉnh táo của tôi, hắn lập tức hiểu ra và mỉm cười, nói với tôi: “Nguyệt đại phu đúng là giả bộ rất giỏi, ngay cả Tào mỗ cũng bị mắc lừa”.

Tôi cười nhạt, ngửi ngửi ống tay áo toàn mùi rượu thì nhíu mày lại, bộ trên người đang mặc là áo vải thô màu xanh từ lúc trốn ra khỏi Ảnh Nguyệt quốc, chiều thì đi theo Tào Phương Minh tham quan sơn trại, cũng chưa kịp thay ra, tôi quay về phía hắn rồi giật giật áo mình, hắn hỏi lại: “Là muốn tắm rửa với thay y phục sao?”

Tôi gật đầu, Tào Phương Minh lập tức nói: “Vậy ta đi kêu người chuẩn bị, Nguyệt đại phu cứ về phòng trước đi.” Vừa dứt lời hắn đã đi về hướng phòng bếp, còn tôi đi một mình trên con đường bằng đá, Tào Phương Minh này đúng là thông minh hơn nhiều.

Lúc này gió bắt đầu lạnh, trăng sáng nhạt, nhìn bộ quần áo tả tơi trên người và mái tóc dài tán loạn, tôi không khỏi lắc đầu cười khẽ, nụ cười đã từng cười cả thế giới này, chỉ cần tôi còn sống, tâm bọn họ sẽ không bao giờ yên ổn, giờ khắc này người mà tôi nhớ nhất là Âm Ly, không biết cậu ấy có chịu tủi thân gì không? Âm Ly, cậu nhất định phải kiên trì trụ vững, vì Ảnh Nguyệt, cũng là vì ta.

“Đừng…” Một tiếng cầu xin bi thương vang lên từ trong bụi cỏ, giọng hắn hơi khàn khàn, mang theo cả nghẹn ngào, tôi đi vào chỗ bụi cây đó, bên tai lại vang lên tiếng cười của vài nam nhân.

“Mau, mau bắt lấy hắn, đừng có để cho hắn chạy, ha ha ha…” Dễ nhận ra rằng trong giọng nói này mang theo men say.

“Không ngờ tên tiểu tử này lại đẹp như thế, bắt lấy hắn…”

Bịch! Có người bổ nhào về phía chân tôi, thân thể hắn trần trụi, dưới ánh trăng hiện ra màu trắng đến mê người, hai tên lâu la say rượu kia đặt binh khí lên đùi hắn, rõ ràng chúng không nhìn thấy tôi, đang định hất quần hắn ta ra.

“Tha cho tôi, tôi cầu xin các người!” Nam tử dưới chân dập đầu xuống, để mặc mái tóc dài rơi từ trên lưng xuống mặt đất, da thịt màu trắng và mái tóc dài màu đen, dưới ánh trăng trở nên lạnh lẽo. Hắn vươn tay tóm lấy chân tôi, mang theo một luồng khí lạnh thật ma quái, chẳng hiểu tình cảnh như vậy làm kích thích thú tính của mấy nam nhân này như thế nào nữa?

Tôi lạnh nhạt nhìn hai tên tiểu lâu la phía sau hắn, trong mắt bọn chúng tràn ngập dục vọng khó có thể dập tắt được.

“Khụ!” Tôi nặng nề ho khan một tiếng, rốt cuộc cũng khiến hai kẻ kia chú ý đến, chúng cười ngạo nghễ: “Tới rất đúng lúc, xếp hàng…” Khi chúng thấy mặt nạ trên mặt tôi thì lập tức kinh ngạc trố mắt ra nhìn, dục vọng trong mắt cũng tan biến hơn nửa, chúng vội vàng rời khỏi người nam tử kia, lúng túng nhìn tôi: “Nguyệt…Nguyệt đại phu…”

Chàng trai dưới chân tôi dần co người lại, mái tóc dài che khuất gương mặt hắn, nhưng có thể nhận ra là hắn đang sợ, tôi lạnh lùng nhìn hai tên kia, bọn chúng lập tức mặc quần áo vào, lắp bắp nói: “Nếu…nếu…nếu như Nguyệt đại phu thích…thì…để lại cho Nguyệt đại phu.” Nói xong hai kẻ đó đã chạy biến ra khỏi bụi cây, biến mất trong bóng đêm.

3 thoughts on “Cô Nguyệt Hành Q2 – C5

  1. Pingback: [Cổ Đại] Cô Nguyệt Hành – Trương Liêm | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s