Mỹ nhân giá lâm C1

Chương 1:

Chuyển ngữ: Miki


Mùng năm tháng sáu, tại kinh thành.
Tuy kinh thành chỉ là một thành nhỏ, nhưng nằm bên cạnh một con sông, phong cảnh cực kì tươi đẹp, tháng sáu là mùa hoa sen trong hồ đang nở rộ, cảnh sắc lại càng đẹp tựa chốn thần tiên, vì vậy đưa đến không ít du khách tới tham quan.
Phương Tiểu Cảnh cũng là một trong số du khách bị hấp dẫn bởi hoa sen đó.
Nhưng nàng tới thật không đúng lúc chút nào, chân vừa mới bước vào cổng thành thì đột nhiên đã có tiếng sấm vang lên, trời nổi cơn mưa to tầm tã không dứt.
“Ướt hết rồi…” Phương Tiểu Cảnh cúi đầu lẩm bẩm một câu, chạy nhanh về hướng một quán trà gần nhất.
“Cô nương, xin mời vào trong…” Một tiểu nhị trẻ tuổi thấy Phương Tiểu Cảnh bước vào quán trà thì mau chóng ra nghênh đón.
Phương Tiểu Cảnh ngẩng đầu lên quan sát xung quanh một lúc, rồi lập tức chỉ vào cái bàn bên trong góc: “Tiểu nhị ca, ta muốn ngồi ở đó…”
Phương Tiểu Cảnh nói xong thì lại không thấy tiểu nhị trả lời gì cả, nàng khó hiểu quay đầu lại thì đã thấy tiểu nhị đang ngây ra nhìn mình.
“Tiểu nhị ca…” Phương Tiểu Cảnh khua khua tay trước mặt tiểu nhị.
“Cô…cô nương…cô nương muốn uống…uống trà gì?” Tiểu nhị trẻ tuổi đỏ ửng cả mặt hỏi nàng.
“Mang trà nào ngon nhất của quán ra đây, à cho ít điểm tâm đặc biệt nữa…” Phương Tiểu Cảnh móc khăn tay ra lau những chỗ bị dính mưa.
Tiểu nhị vừa trả lời vừa lưu luyến liếc mắt nhìn Phương Tiểu Cảnh, lúc sau mới bỏ đi.
Đẹp như vậy, một cô nương có khí chất cao quý tao nhã như vậy, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Tiểu nhị lại không nhịn được quay đầu nhìn Phương Tiểu Cảnh một lần nữa.
Phương Tiểu Cảnh thấy cậu ta nhìn mình thì bỗng dưng tự nhiên cười một cách ưu nhã nhất cho hắn.
Đây…vị cô nương như tiên nữ này lại cười với mình! Tiểu nhị mặt đỏ tim đập nhanh chạy đi.
Cậu tiểu nhị này lúc chạy tới phòng bếp gọi đồ điểm tâm cho Phương Tiểu Cảnh mặt vẫn còn hồng.
Có người chọc ghẹo hỏi hắn: “Cậu làm sao vậy hả? Mặt thì đỏ bừng thế này, có phải gặp mỹ nữ rồi không đó?”
Tiểu nhị liên tục gật đầu: “Trong quán có một cô nương đẹp cứ như là tiên nữ ấy.”
“Thế cô nương đó ngồi bàn nào? Để ta đi nhìn lén xem…”
“Bàn ở góc trong cùng phía tây…” Tiểu nhị còn chưa dứt lời thì đã chỉ còn lại một mình hắn trong phòng bếp.
Một đám người lao ra khỏi phòng bếp, nhìn về hướng góc trong cùng phía tây.
Phương Tiểu Cảnh mặc y phục màu trắng ngồi ngay ngắn cạnh bàn, da trắng như tuyết, tóc đen như mực. Mái tóc trên làn da trắng muốt trông lại càng đen hơn, màu đen huyền khiến làn da nàng trắng mịn như ngọc. Vừa nhìn thôi cũng đủ làm cho người ta lóa mắt.
Đám người nhìn thấy Phương Tiểu Cảnh xong thì tất cả đều ngây ra.
“Trời ạ, cô nương này sẽ không phải là nàng tiên bước ra từ hoa sen trong hồ gương đó chứ…” Có người lầm rầm nói.
Lúc này đã đến giờ cố định của người kể chuyện trong quán trà, người kể chuyện đứng dậy, lấy ngón tay gõ lên mặt bàn, nhằm thu hút sự chú ý của mọi người, rồi bắt đầu kể chuyện.
“Các vị, hôm nay ta xin nói một chuyện lớn gần đây nhất đang làm chấn động cả võ lâm. Chắc hẳn mọi người đều biết tới Thượng Quan Hoài Viễn, hắn có tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, không ai không biết, không ai không rõ, danh xưng Hoài Viễn công tử chính là hắn.”
“Thượng Quan Hoài Viễn cũng chỉ mới hai mươi, vậy mà đã đánh bại trên một trăm cao thủ, đồng thời cũng chưa từng bại trận. Hắn đang đứng vị trí thứ mười hai trên giang hồ, nhưng có rất nhiều người cho rằng, nếu giữ nguyên thực lực như hiện nay thì hẳn là phải đứng trước vị trí thứ mười mới đúng”.
“Bởi có hắn mà gia tộc Thượng Quan đang sa sút đã trở nên hưng thịnh. Vốn dĩ tất cả mọi người đều cho rằng nhất định Thượng Quan Hoài Viễn sẽ là người kế thừa gia tộc tiếp theo, nhưng ai biết được nửa năm trước, phụ thân của Thượng Quan Hoài Viễn, hiện là người giữ chức vụ cai quản Thượng Quan gia tộc, trong buổi tiệc mừng thọ năm mươi tuổi của ông ta đã tuyên bố người kế thừa là Thượng Quan Hoài Hiền ở trước mặt mọi người.”
“Vậy Thượng Quan Hoài Hiền là ai? Hắn là đệ đệ cùng cha khác mẹ của Hoài Viễn. Năm đó mẹ ruột của Thượng Quan Hoài Viễn vì phụ thân hắn đón mẹ con Thượng Quan Hoài Hiền vào cửa nên mới uất ức mà chết”.
“Quyết định của phụ thân Thượng Quan Hoài Viễn hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. Tất cả đều nghĩ rằng Thượng Quan Hoài Hiền không thể so sánh kịp với Thượng Quan Hoài Viễn, phải nói là kém rất nhiều”.
“Mọi người đều khuyên phụ thân Thượng Quan Hoài Viễn là nếu giao trọng trách cho Thượng Quan Hoài Hiền đảm nhiệm thì đúng là quyết định không khôn ngoan, nên chọn Thượng Quan Hoài Viễn mới phải. Người Thượng Quan gia hiểu rõ sự hưng thịnh của Thượng Quan gia tộc là dựa vào Hoài Viễn nên càng cố gắn kiên trì kiến nghị để Thượng Quan Hoài Viễn đảm nhiệm vị trí kế thừa”.
“Có lẽ phụ thân của Thượng Quan Hoài Viễn cũng không ngờ lại có nhiều người phản đối như vậy nên cũng hơi do dự. Đúng lúc này thì đột nhiên Thượng Quan Hoài Viễn đứng dậy, mong mọi người đừng khuyên phụ thân thay đổi quyết định nữa. Có vẻ như lúc đó phụ thân Thượng Quan Hoài Viễn rất vui mừng, không nghĩ rằng nhi tử mình lại nói “Cho tới bây giờ con vẫn luôn đặt mẹ ở trong tim, còn trong mắt trong tim cha chỉ có Thượng Quan Hoài Hiền và mẹ đệ ấy, vị trí kế thừa này chỉ e cha nhất định muốn truyền cho Thượng Quan Hoài Hiền. Vị trí hôm nay là do các vị tạo áp lực, nếu miễn cưỡng truyền cho con thì có lẽ sẽ làm ra những việc không được phép. Đã như vậy thì con từ bỏ là được rồi”.”
“Thượng Quan Hoài Viễn nói xong thì liền rút thanh kiếm gia truyền của Thượng Quan gia đặt lên mặt bàn, quay lại nói với mọi người “Vừa may các vị đều ở đây, mời mọi người làm chứng cho Hoài Viễn, từ nay về sau Hoài Viễn không còn là người Thượng Quan gia nữa.” Nói xong thì đột nhiên Thượng Quan Hoài Viễn đánh một chưởng vào ngực mình.”
Người kể chuyện vừa nói xong thì mặt mày hớn hở như gặp người thân, mọi người bắt đầu xôn xao.
“Mọi người đoán sai cả rồi, chờ tới lúc mấy vị công tử bạn của Thượng Quan Hoài Viễn xông lên thì hắn đã ngã xuống mặt đất. Vô tướng đại sư phương trượng chùa Thiếu Lâm đã bắt mạch cho hắn, rồi thở dài “Thượng Quan Hoài Viễn, cậu hà tất phải làm như vậy”. Hóa ra sau khi nhận một chưởng đó hắn đã phá hủy toàn bộ nội lực của mình.
“Thượng Quan Hoài Viễn cố gắng chống đỡ cười với mọi người, chỉ để lại một câu “Ta không phải là Thượng Quan Hoài Viễn, từ nay về sau sẽ không còn ai tên là Thượng Quan Hoài Viễn nữa”, rồi với sự giúp đỡ của bạn bè, hắn đi khỏi Thượng Quan gia không hề quay đầu lại. Từ đó về sau, mọi người không còn gặp người nào là Thượng Quan Hoài Viễn.”
Nói đến đây người kể chuyện thở dài một tiếng.
“Tất cả mọi người biết đấy, Thượng Quan Hoài Viễn là người trọng tình trọng nghĩa, nhưng giờ hắn lại làm ra một chuyện quyết liệt như vậy, có thể tưởng tượng ra rằng, đối với người cha của mình hắn chỉ còn lại thất vọng. Nhưng mà sau khi Thượng Quan Hoài Viễn biến mất, Thượng Quan gia không có ai đứng ra chống đỡ, dẫn tới càng ngày càng sa sút. Còn có mấy người cùng họ với Thượng Quan gia thấy tình hình như vậy cũng lạnh lùng tách khỏi gia tộc.”
“Giờ coi như người đứng thứ một trăm trên giang hồ cũng có thể tùy tiện dương oai với Thượng Quan gia tộc. Có thể nói Thượng Quan gia tộc đã kết thúc rồi. Cho dù lại xuất hiện một người tài nữa như Thượng Quan Hoài Viễn thì nếu Thượng Quan gia tộc muốn lấy lại danh dự, chỉ e cũng phải mất mười hoặc hai mươi năm nữa”.
“Thế mới nói, Thượng Quan gia tộc đúng là đáng đời”. Có mấy người khách cũng vào tránh mưa hô lên, “Nhưng sao lại không nhìn thấy Thượng Quan Hoài Viễn? Phải chăng là mấy người bạn sợ cha cậu ta hãm hại nên đã giấu cậu ta đi rồi?”
“Không phải, tất cả đều không phải, bây giờ bạn Thượng Quan Hoài Viễn còn đang đi tìm hắn trên giang hồ nữa là. Có người nói ngày đó họ đưa Thượng Quan Hoài Viễn đang bị trọng thương tới chỗ người bạn tốt nhất của hắn là Ti Thiệu Thành, nhưng sáng ngày hôm sau lúc mở cửa ra thì phát hiện hắn đã biến mất.” Người kể chuyện nói với vẻ bí hiểm: “Trong phòng không hề để lại dấu vết gì, ngay cả giường của Thượng Quan Hoài Viễn cũng thu dọn sạch sẽ, cứ như căn bản hắn chưa từng ở tại căn phòng đó vậy.”
“Lẽ nào Thượng Quan Hoài Viễn tự mình đi khỏi đó?” Có người suy đoán nói.
“Sao có thể thế được, Thượng Quan Hoài Viễn bị thương rất nặng, chân còn không đi nổi thì sao tự mình bỏ đi được”. Người kể chuyện lắc đầu. “Hơn nữa Ti gia cũng không phải gia tộc tầm thường, đó là đại gia tộc đứng đầu trên giang hồ, chỉ sợ ngay cả tên rửa bát trong phòng bếp còn biết võ công, sao có thể đột nhiên mất tích như thế được? Huống hồ ngày đó Ti Thiệu Thành sợ người Thượng Quan gia không buông tha cho Thượng Quan Hoài Viễn nên mới bố trí người trông coi cả đêm bên ngoài phòng.”
“Mọi người nên nhớ ‘Công tử khuynh thành’ Ti Thiệu Thành là cao thủ đứng thứ ba trên giang hồ, võ công tuyệt đối còn cao hơn cả Thượng Quan Hoài Viễn. Thượng Quan Hoài Viễn bị trọng thương sao có thể lén lút đi khỏi đó mà không kinh động tới hắn chứ”.
“Nếu là thế thì khẳng định Thượng Quan Hoài Viễn sẽ để lại tin tức gì đó, nếu không sao mấy người bạn đó của hắn lại gấp đến mức lật tung cả giang hồ để tìm kiếm tung tích”.
“Giờ người tìm hắn đâu chỉ có đám bạn hắn”. Có người tiếp lời nói: “Người Thượng Quan gia đã đi tìm hắn. Còn cả rất nhiều những thiếu nữ trên giang hồ thầm mến hắn nữa.”
“Mọi người thử nói xem, Thượng Quan Hoài Viễn trốn ở đâu được? Nhiều người như vậy, tìm ròng rã nửa năm nay, vậy mà ngay cả một cọng tóc của hắn cũng không thấy.”

Phương Tiểu Cảnh uống trà ở bên cạnh, dỏng tai nghe mọi người thảo luận một câu rồi lại tiếp một câu. Tuy rằng thời tiết không đẹp, không thể đi ngắm hoa sen nhưng ngồi trong quán trà, uống trà rồi nghe người ta kể chuyện cũng rất thú vị.
Phương Tiểu Cảnh chỉ lo nghe ngóng mà không phát hiện ra có hai ánh mắt đang theo dõi nàng.
“Đây đúng là một con dê béo…” Có người quay sang nói thầm với đồng bọn: “Các cậu nhìn y phục của cô gái này mà xem, đó là tơ lụa tốt nhất, trong thành chúng ta chắc chỉ có nhà giàu có mới được mặc loại tơ lụa này. Nhất định là nàng có rất nhiều bạc….nhất định trong bọc quần áo kia có không ít ngân lượng…”
“Vừa nhìn là biết nàng không phải người ở đây, nhất định là rất dễ lừa, ta nên đi chuẩn bị nhanh thôi….” Người khác tiếp lời, lập tức đứng dậy đi khỏi quán trà.
Chờ đến khi Phương Tiểu Cảnh ăn điểm tâm xong, trời bên ngoài cũng đã tạnh mưa.
Phương Tiểu Cảnh thanh toán tiền xong thì đi ra khỏi quán trà.
Nam nhân kia vẫn lén lút quan sát Phương Tiểu Cảnh, cũng đi theo phía sau nàng.
“Tiểu Mễ, chính là cô gái ấy”. Một người đi trước ra khỏi quán trà thì trốn ở đằng xa, quay sang một thiếu niên bên cạnh chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi.
Thiếu niên mặc bộ quần áo cũ lập tức thò tay vào trong ngực, quệt ít màu bôi lên mặt.
Tức khắc gương mặt hồng hào của thiếu niên biến thành trắng bệch.
Sau đó thiếu niên nhón chân bước ra ngoài.
Đi được vài chục bước, đột nhiên thân thể thiếu niên lảo đảo, cả người ngã xuống đất.
Vị trí ngã xuống của thiếu niên vừa đúng ở đằng trước mặt Phương Tiểu Cảnh.
Phương Tiểu Cảnh ngồi xổm người xuống: “Cậu làm sao thế?”
Thiếu niên trên mặt đất không có phản ứng gì.
Phương Tiểu Cảnh dùng sức vỗ lên mặt thiếu niên: “Cậu làm sao vậy hả? Sẽ không phải bị cảm nắng đó chứ?”
Sức của cô gái này đúng là lớn. Tiểu Mễ đang giả vờ ngất âm thầm kêu khổ trong lòng.
“Sao vẫn chưa tỉnh nhỉ?” Phương Tiểu Cảnh lẩm bẩm bên cạnh, rồi cố hết sức tát một cái lên mặt tiểu Mễ đang ‘ngất’.
Không thể giả bộ nữa, nếu tiếp tục giả bộ thì đúng là đầu heo. Tiểu Mễ bất đắc dĩ mở mắt ra.
“Cậu tỉnh rồi à”. Vẻ mặt Phương Tiểu Cảnh trở nên hưng phấn. “Hóa ra tát thật sự có thể làm cho người đang ngất tỉnh lại”.
Đại tỷ, ta không phải là bị cô ‘làm cho tỉnh’, mà căn bản là bị cô đánh ‘đau quá nên mới tỉnh’. Rốt cuộc là người nào lại thất đức như thế, ai lại dạy cô cứu người thế này bao giờ? May mà ta là giả vờ, nếu như ai mà đang ngất nhận lấy vài cái tát của cô thì chắc đã đi đời nhà ma từ lâu rồi.
Tiểu Mễ âm thầm ai oán, nhưng vẫn không quên giả vờ yếu đuối, dùng giọng nói yếu ớt thều thào: “Ta…ta không sao…” Vừa nói còn vừa thể hiện ra bộ dạng kiên cường, ngọ ngoạy định đứng dậy.
“Không sao là tốt rồi, vậy ta đi trước”. Phương Tiểu Cảnh vẫy tay áo, đứng thẳng người lại, bỏ đi.
Tiểu Mễ há hốc miệng.
Sao mỹ nhân lại không có lòng thương người thế này? Ít ra cũng phải đỡ ta dậy, rồi phủi bụi giúp chứ.
Còn nữa, phải làm gì bây giờ?
Theo kế hoạch ban đầu của bọn họ là muốn tiểu Mễ khơi dậy sự thông cảm của Phương Tiểu Cảnh, sau đó tiểu Mễ ‘bệnh nặng’ sẽ về nhà.
Trên đường về ‘nhà tiểu Mễ’ sẽ đi qua chỗ nào cực kì hẻo lánh, lúc này đồng bọn của hắn sẽ xuất hiện, cướp đo bọc quần áo cùng thứ gì đáng giá trên người Phương Tiểu Cảnh.
Nhưng bây giờ thì…
Nhìn theo bóng lưng đi mất của Phương Tiểu Cảnh, tiểu Mễ khoanh tay không bất lực.
“Cô nương…” Tiểu Mễ kêu lên một tiếng, thử vùng vẫy lần cuối cùng.
Phương Tiểu Cảnh quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Tiểu Mễ bị ngẩn người trước nụ cười rạng rỡ của Phương Tiểu Cảnh. Trời ạ! Mỹ nhân này vốn dĩ đã có bề ngoài đẹp đến mức không từ nào có thể diễn tả nổi, vậy mà lúc nàng cười lên còn đẹp hơn vài phần. Đóa hoa sen đẹp nhất trong hồ cũng không thể so bì được với nàng.
Đợi tiểu Mễ tỉnh táo lại, lúc này mới đột nhiên nghĩ đến bản thân là muốn cố gắng lừa mỹ nhân đưa về ‘nhà’, cho nên không có ý định cảm ơn vì nàng đã ‘giúp tỉnh lại’.
Lúc này Phương Tiểu Cảnh đã đi mất từ sớm không còn thấy bóng người. Tiểu Mễ ngửa mặt kên trời thở dài: “Trời ạ, ta muốn lừa người ta một vố, kết quả ngược lại còn trúng mỹ nhân kế của người ta.”

7 thoughts on “Mỹ nhân giá lâm C1

  1. Pingback: [Cổ Đại] Mỹ Nhân Giá Lâm – Mục Lục | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s