Làm chuyện xấu cũng gian nan C2

Chương 2: Mai phục

Tác giả: Con hồ ly đó

Chuyển ngữ: Miki

Tiểu Tiểu kiên trì, tay cầm chắc đèn lồng đi trước đoàn người.

Đường núi ban đêm có phần âm u, ánh sáng phát ra từ đèn lồng đủ để nhìn rõ mặt đất dưới chân. Tiểu Tiểu cúi đầu, thở dài như thường lệ. Ở chỗ hẻo lánh này trừ nàng là loại người bụng đói dẫn tới làm liều ra thì còn ai nữa đâu, nói gì tới cướp bóc mai phục chứ. Thật không biết nếu đi hết con đường này mà không gặp kẻ cướp nào thì cuối cùng hậu quả sẽ thế nào đây.

Tiểu Tiểu quay đầu lại cẩn thận nhìn người phía sau. Hả, lúc hoàng hôn trông tiểu cô nương phục trang đẹp đẽ này còn cảm thấy trắng trẻo đáng yêu, bây giờ nhìn lại thấy ánh mắt long lanh kia sao lại mưu mô khôn lường. Tuy là chưa tới tuổi trưởng thành nhưng trông chẳng sợ hãi chút nào. Đúng là nghiệp chướng…Nàng Tả Tiểu Tiểu lần đầu hành động. Cướp của ai không cướp lại cứ đâm đầu đi cướp của cô bé đó là sao? Mà điều thảm nhất là hoàn toàn không cướp được…

Tiểu Tiểu càng nghĩ càng đau lòng, không khỏi dừng bước. Nàng dừng lại làm cho đoàn người phía sau cũng dừng lại.

Tiểu Tiểu vội vàng quay đầu, miệng mới hé ra một nửa thì đột nhiên có một hòn đá lớn lăn xuống từ trên núi, hòn đá vượt qua cách Tiểu Tiểu có một bước.

“Có mai phục!” Lệ Chính Hải hét lên.

Mọi người trong đội nghe xong tiếng hét liền rút binh khí ra, bày trận sẵn sàng đón quân địch.

Tiểu Tiểu sửng sốt. Nàng chậm rãi quay đầu lại, không khỏi rùng mình. Vừa nãy nếu nàng đi thêm vài bước thì chỉ sợ đã bị đá đè chết rồi. Nàng vuốt vuốt ngực, rưng rưng xúc động.

Lúc này có người xông ra từ hai bên đường. Khoảng chừng hai mươi mấy tên đang bày trận, đều mặc đồ đen che mặt, tay mang binh khí.

“Để cỗ xe lại ở đây, chúng ta sẽ tha mạng cho các ngươi!” Trong đám người áo đen có một tên hô to.

Tiểu Tiểu vừa nhìn đã choáng. Mai phục?…Cái chỗ thâm sơn cùng cốc này mà vẫn có cướp? Đây là thói đời gì thế này?

Lệ Chính Hải chắp tay nói: “Hành Phong Xuất Phiêu, chư vị đều là bạn đồng hành, có thể nể tình mà dĩ hòa vi quý được không?”

Tên áo đen cũng không thèm nói tiếp mà đồng loạt tiến lên bắt đầu công kích.

Tiểu Tiểu đứng ở đầu liền lẻn ra đằng sau Lệ Chính Hải.

“Đại…đại hiệp…” Nàng run run nói, “Tôi có thể đi được chưa?”

Lệ Chính Hải nào có rảnh mà đi để ý tới nàng, tự vác theo cây đao dài xông lên nghênh chiến. Tổng tiêu đầu tiên phong, những tiêu đầu còn lại cũng phi vọt lên. Trên đường núi lúc này diễn ra một trận chiến hỗn loạn.

Tiểu Tiểu ôm đầu, trốn ra đằng sau cỗ xe, khóc không ra nước mắt.

Giang hồ hiểm ác quá. Chẳng trách sư phụ lại nói, thấy đánh nhau thì nên đứng xa ra. Đao kiếm vô tình, lỡ như nàng có xảy ra chuyện gì không may thì…hừ hừ…Dù thế nào chăng nữa, đến lúc đó nàng biết tìm ai mà đòi công bằng?

Nàng dè dặt đứng dậy, thận trọng nhìn cuộc chiến ở cách đó không xa. Bây giờ mà không chuồn thì còn chờ đến khi nào nữa? Nàng khom lưng xuống, nhẹ nhàng di chuyển mũi chân, len lén chạy trốn.

Nàng còn chưa đi được mấy bước thì đột nhiên khựng lại, quay đầu nhìn cỗ xe đó.

Ừm, lúc này đây, nếu không thừa nước đục thả câu thì sao có thể gọi là kẻ xấu được? Nàng liếc nhìn đám người trước mắt, họ vẫn còn đang bận đánh nhau, xem ra không ai rảnh mà đi để ý tới nàng làm gì. Nàng lại nhìn cỗ xe bên cạnh. Chốn thâm sơn cùng cốc này mà cũng có kẻ cướp hao tâm tổn trí đi mai phục, vậy thì trong đó nhất định là chở thứ bí mật. Nhìn xem cả người tiểu cô nương kia đeo đầy châu báu, chẳng lẽ…Trong xe cũng là vàng bạc châu báu?

Mắt Tiểu Tiểu lập tức sáng lên. Tiền!!!~

Nàng lập tức nhảy lên thành xe, vẻ mặt mong chờ khi sờ tay vào cái rương. Đột nhiên có một tiếng vút lao tới từ đằng sau. Tiểu Tiểu kinh sợ, dồn sức xoay người, nhưng quên mất là trong tay vẫn đang ôm cái rương. Thế là cái rương kia đập thẳng về phía người đằng sau, khiến hắn ngã lăn xuống đất.

“Á…” Tiểu Tiểu nhìn tên áo đen che mặt đó đang bất tỉnh trên mặt đất, không khỏi câm nín.

Lúc này có một tên áo đen nhún chân nhảy lên. Tiểu Tiểu lùi lại mấy bước, ôm chặt cái rương trong tay.

Tên áo đen cũng không nhiều lời mà trực tiếp rút đao ra mở màn trước.

Tiểu Tiểu kinh sợ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy trốn. Thanh đao lạnh lẽo cứ lóe sáng ở trước mặt, Tiểu Tiểu than thở không thôi. Nếu sớm biết có ngày hôm nay, nàng đã chăm chỉ học lúc còn luyện võ rồi. Giờ thì tốt rồi, đến một chiêu cũng chẳng đỡ được.

Đột nhiên Tiểu Tiểu nhận ra một điều. Nàng không tiếp chiêu được, không phải là vì võ công nàng kém cỏi, mà hoàn toàn là vì cái rương trong tay. Đến mạng còn không giữ được thì cần tiền làm gì? Nàng mím môi, ném cái rương ra ngoài.

Tên áo đen không ngờ nàng lại hành động như vậy, trong tình thế nguy cấp liền vung đao về phía cái rương.

Rương đó làm bằng gỗ, đâu thể chịu được vết chém như vậy. Lúc này nó đã vỡ ra, mảnh gỗ rơi xuống đất.

Tiểu Tiểu không khỏi cảm thấy kinh ngạc, trong đó vốn dĩ trống không. Thảo nào trận đánh diễn ra mà chẳng có một ai tới bảo vệ chỗ này cả. Hóa ra căn bản là xe trống trơn.

Tên áo đen đó cũng vô cùng kinh ngạc. Hắn trừng mắt nhìn Tiểu Tiểu, trong mắt tràn đầy sát khí.

“Không liên quan tới tôi!!!” Tiểu Tiểu hét to.

Người mặc áo đen vẫn tiến vào, vung đao tiếp tục tấn công.

Tiểu Tiểu vừa kêu cứu vừa chạy lòng vòng cỗ xe, tránh bên trái rồi lại núp bên phải.

Tên áo đen ra chiêu nào cũng tàn nhẫn, thoáng chốc mũi đao đã ở ngay trước mắt. Tiểu Tiểu ôm đầu ngồi xụp xuống theo bản năng, nhắm chặt mắt lại.

Nhưng mà không hề xảy ra chuyện gì cả.

Nàng cẩn thận đứng dậy, chỉ thấy con đao của hắn ra đã bị cắm phập vào thành xe. Cắm chặt trong đó không thể động đậy. Trời cũng giúp nàng! Tiểu Tiểu lập tức bỏ chạy.

Tên áo đen thấy thế liền bỏ cả đao mà đuổi theo nàng. Hắn vươn tay kéo lấy cây đàn tam huyền trên lưng Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu kinh sợ, nhưng lập tức xoay người chụp lấy cổ tay hắn, còn chân phải thì đá vào bụng hắn.

Tên áo đen vội vàng thả tay, tách ra khỏi nàng.

Tiểu Tiểu ôm đàn tam huyền vào trong ngực, vẻ mặt ẩn chứa tức giận. Nhưng chỉ một khắc sau nàng liền co rúm người lại, mở miệng, “Đại hiệp, thật sự tôi không liên quan gì tới những người đó hết…xin đừng giết tôi…”

Trong mắt tên áo đen hoàn toàn cảm thấy khó hiểu. Nhưng hắn không nghĩ gì thêm, lại tấn công lần nữa.

Tiểu Tiểu né chiêu thức của hắn, nhảy tới bên cạnh cỗ xe.

“Đại hiệp, có gì từ từ hẵn nói!” Tiểu Tiểu vội vàng nói.

Tên áo đen có hơi kinh ngạc, hắn xoay người, lại tiếp tục công kích.
Tiểu Tiểu nhảy lên trên cỗ xe, dùng chân đá cái rương về phía hắn.
Tên áo đen dễ dàng tránh được cái rương, đang định nhảy lên cỗ xe thì đột nhiên lưỡi đao lạnh lẽo phi tới gần, đâm vào vai trái của hắn. Hắn lùi lại vài bước, kinh ngạc nhìn cây đao đó. Đấy rõ ràng là bội đao của hắn, vừa nãy còn đang bị kẹt trong tấm gỗ.

“Á…đá…đá lệch rồi…” Chân Tiểu Tiểu vẫn còn giơ lên giữa không trung, nói ngại ngùng.

Tên áo đen nhìn nàng đầy căm tức, nhưng vì vết thương nên không thể trút giận được.

Mà lúc này đây tiêu cục Hành Phong đã hoàn toàn khống chế được cục diện, hai mươi mấy tên áo đen không chết thì bị thương, sợ hết vía.

Tên áo đen thấy thế liền xoay người bỏ đi, biến mất trong màn đêm.

Tiểu Tiểu hạ chân xuống, lau lau mồ hôi trên trán, rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Cô nương, cô không sao chứ?” Lệ Chính Hải cầm đao đi tới trước cỗ xe, hỏi.

Tiểu Tiểu bước từ trên xe xuống, liên tục lắc đầu, “Không sao không sao”.

Đột nhiên Lệ Chính Hải chắp tay nói: “Đa tạ cô nương”.

Tiểu Tiểu đeo lại đàn tam huyền lên lưng, khó hiểu nhìn hắn.

“Nếu không có cô nương đoán trước, chúng ta đã sớm bị đá đè chết rồi”. Lệ Chính Hải nhìn đám người áo đen nằm la liệt trên đất, “Cô nương trượng nghĩa tương trợ, Lệ mỗ vô cùng cảm kích”.

Tiểu Tiểu ngẩn người ra. Có trời mới biết, nàng chỉ là ngẫu nhiên dừng chân, nào có phải đoán trước gì đâu. Còn trượng nghĩa tương trợ gì gì nữa, đây là nàng thừa nước đục thả câu đó chứ. Có điều với tình hình hiện giờ nàng cũng không thể nói thật ra…

Nàng bất chấp hậu quả, chắp tay nói: “Đại hiệp chớ nên khách khí, đây là việc tôi nên làm…Vậy giờ tôi có thể đi được chưa?” Nàng nói xong, định nhấc chân thì đã có người gọi lại.

“Cô nương”. Tiểu cô nương đeo toàn châu báu đi tới, nét mặt vẫn mang đầy suy nghẫm như trước.

Trực giác của Tiểu Tiểu mách bảo có điều không ổn. Tiểu cô nương này mà mở miệng thì tuyệt đối là không tốt lành gì.

“Vừa rồi hành động của cô nương ta đều nhìn thấy hết. Cô nương quả nhiên là người nhiệt tình, có tinh thần hiệp nghĩa”. Tiểu cô nương cười nói, “Tuy rằng tuổi ta còn nhỏ, nhưng cũng hiểu được đạo lý có ơn thì phải báo đáp. Giờ trời đã tối, nơi đây là vùng núi hoang vu, sao có thể để cô nương như cô đi một mình được. Chi bằng cô nương đi theo chúng ta, tới thị trấn ta sẽ chuẩn bị tiệc rượu báo đáp”.

“Lạc Nhi nói rất phải, xin cô nương đừng từ chối”. Lệ Chính Hải cũng cười nói.

Tiểu Tiểu nhìn cô nương đó, tự dưng lạnh hết cả sống lưng. Hành động vừa rồi của nàng, nha đầu kia đều nhìn thấy hết ư? Vậy chắc cũng bao gồm việc nàng ôm cái rương, đục nước béo cò trộm đồ trong xe. Nếu như là đã thấy, giờ lại đi chung một đường với con bé đó, vậy chắc chắn không phải chuyện tốt rồi…Quả nhiên tiểu nha đầu này không dễ chọc.

“Phải rồi, ta tên là Thạch Lạc Nhi, không biết nên xưng hô thế nào với tỷ đây?” Tiểu cô nương cười ngây thơ.

“Tôi? Không đáng nhắc đến đâu”. Tiểu Tiểu trả lời.

“Sao vậy, chẳng lẽ tỷ tỷ ghét ta?” Tiểu cô nương nhíu mày, nói.

“Không dám không dám”. Tiểu Tiểu lập tức lắc đầu.

“Vậy thì tỷ tỷ tên là gì?” Lạc Nhi mỉm cười, lại hỏi một lần nữa.

Tiểu Tiểu nhìn Thạch Lạc Nhi, rồi lại quay sang Lệ Chính Hải, suy nghĩ một lúc rồi đành nói: “Tả Tiểu Tiểu”.

“Tả?” Thạch Lạc Nhi cúi đầu xuống suy nghĩ.

Tiểu Tiểu thở dài. Tuy sư phụ và nàng đã hành tẩu trên giang hồ nhiều năm, nhưng lại không môn không phái, chưa từng được chứng kiến chuyện đại sự gì kinh thiên động địa cả, nói cách khác là một nhân vật nhỏ vô danh lẻ loi. Dù có bổ đầu người ra cũng không nghĩ được tên gì hay hơn.

“Vậy ta gọi tỷ là Tiểu Tiểu tỷ tỷ có được không?” Thạch Lạc Nhi ngẩng đầu lên, cười hỏi.

“Ừ, muội gọi thế nào cũng được”. Tiểu Tiểu thẳng thắng gật đầu.

“Quê tỷ ở đâu? Trong nhà có còn ai không?” Thạch Lạc Nhi kéo tay nàng, tiếp tục hỏi.

“Không nơi không chốn, trong nhà không còn ai”. Tiểu Tiểu trả lời.

“Tỷ tỷ có bản lĩnh phi phàm, chẳng hay sư phụ thuộc môn phái nào?” Lạc Nhi tiếp tục hỏi.

Bản lĩnh phi phàm? Nàng mở to mắt, vừa nãy nàng cũng có dùng võ công gì đâu. Có điều tiểu nha đầu này hỏi như thế xem ra là muốn tra gốc gác của nàng. Cũng không dám dối, nàng Tả Tiểu Tiểu không có của cải gì hết, có tra cũng vô dụng. Về phần sư môn, võ công của sư phụ rất lung tung, cũng không có trường phái cố định gì cả.
Tiểu Tiểu suy nghĩ một lúc, nói: “Tỷ là đệ tử của ‘Phá phong lưu'”.

“‘Phá phong lưu’…” Lạc Nhi khẽ nhíu mày.

Sư phụ đã từng nói, nếu sau này có người hỏi võ công nàng đến từ đâu thì cứ xưng là môn hạ của ‘Phái phong lưu’. ‘Phái phong lưu’ là môn võ mới ra đời mấy năm gần đây, đệ tử có mặt khắp thiên hạ. Thế nhưng lại chưa đủ điều kiện để trở thành môn phái giang hồ, cũng không có nơi tụ hội cố định. Như thế nghĩa là ‘Hữu danh vô thực’. Mà sách dạy võ công cũng vô cùng kì quặc, không hề có cách thức cụ thể. Nếu nói nàng là đệ tử của ‘Phá phong lưu’, vậy thì có chết cũng không tìm ra bằng chứng.

Đương nhiên Lạc Nhi cũng biết phái này. Xưng là môn hạ của ‘Phá phong lưu’, tuy là đã trả lời nhưng chỉ cho có lệ.

Nàng đang định hỏi tiếp thì đột nhiên bụng Tiểu Tiểu sôi lên, âm thanh vô cùng rõ rệt.

Lúc này Lệ Chính Hải cười nói, “Lạc Nhi, có gì xuống núi lại hỏi”.
Lạc Nhi quay lại, cười cười, gật đầu.

Tiểu Tiểu xoa xoa bụng với vẻ mặt oan ức. Đâu thể trách nàng được, tới tận bây giờ nàng vẫn chưa ăn gì. Vừa nãy còn phải chạy lâu như vậy…Nàng nhìn Lệ Chính Hải và Thạch Lạc Nhi, trong lòng xúc động vô cùng. Đi theo người người đó, chung quy vẫn cảm thấy sẽ rước phải nguy hiểm. Nếu là sư phụ thì sẽ làm thế nào nhỉ?

Nhưng mà nàng còn chưa nghĩ được nhiều thì bụng đã sôi lên. Hừ, nghĩ nhiều như vậy thì có ích gì đâu! Đi thì đi, nàng trong sạch, việc quái phải sợ. Mất nhiều sức như vậy rồi, chí ít cũng phải ăn của bọn họ một bữa. Đúng thế! No cái bụng mới là đại sự đứng đầu trong cuộc đời.

Lúc này Tiểu Tiểu đã quyết định. Nàng bày ra bộ mặt tươi cười, trong lòng tràn đầy vui sướng đi theo sát bọn họ.

11 thoughts on “Làm chuyện xấu cũng gian nan C2

  1. Pingback: [Cổ Đại] Làm chuyện xấu cũng gian nan – Mục Lục | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

  2. nàng ơi, truyện này hay quá không biết khi nào làm tiếp vậy nàng. truyện này có dài lắm không nàng edit hay quá đọc xong vẫn muốn đọc lại. Mong truyện sẽ kg bị drop.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s