Cô Nguyệt Hành Q2 – C21

Chương 21: Lưu tình

Chuyển ngữ: Miki

Băng Mặc mang theo con dao găm đâm về phía tôi, đôi mắt thanh tú phẫn nộ của nàng trông lại có phần đáng yêu, tôi thấy tay nàng bị thương bởi vết chém nên căn bản không để ý việc nàng đang sắp đâm tôi, bởi vì Lãnh Tình sẽ đối phó được với nàng.

Quả nhiên Lãnh Tình vừa vươn tay đã chặn được công kích của nàng, lại bắt đầu quấn lấy nhau đánh một trận, tôi tiện tay xé mẩu vạt áo để băng bó vết thương cho mình, dám khẳng định cô nàng này là người mới, lại còn quên cả việc mình đang muốn ám sát đối tượng chỉ vì bị tôi trêu đùa.

Hóa ra phụ nữ bên ngoài lại chú ý bốn chữ cho nhận được mất như thế, mà Ảnh Nguyệt chúng tôi cho dù là nam hay nữ, đối với mỗi tình huống như vậy đều có tính toán riêng, vẫn chưa đến mức chỉ vì sờ soạng có tí mà đã muốn giết người như thế này.

Tôi ngồi khoanh chân trên giường dửng dưng quan sát trận chiến trong phòng, hệt như đang xem diễn kịch trên đài vậy.

Bỗng một tia sáng lóe lên, Băng Mặc kia đang đâm về phía tôi, Lãnh Tình vì muốn ngăn cản mà lỡ tay kéo dây áo của nàng ta, vốn dĩ áo ngoài của nàng đã bị tôi cởi, chỉ còn lại cái yếm bên trong. Mà bây giờ lại là tình thế cấp bách, xé đúng chỗ không nên động tới, trùng hợp làm tuột mất nút thắt, vì vậy soạt một cái, bộ ngực của Băng Mặc lập tức được phơi ra, mắt tôi liền sáng lên, ồ, dáng người thật đẹp…

Tiếp theo, toàn bộ căn phòng trở nên yên lặng, tại thời khắc này mọi người đều dừng việc đánh nhau lại, ngay sau đó, một tiếng thét chói tai vang lên tận trời phát ra: “A………..”

Băng Mặc lập tức ngồi thụp xuống trước mặt tôi, ôm chặt lấy thân thể trần trụi của mình, nàng run rẩy, khuôn mặt vùi sâu vào mái tóc dài rơi xuống mặt.

Dường như lúc này mọi người đều ngừng hít thở, Lãnh Tình quay mặt sang hướng khác, nhưng vẫn có xu hướng chú ý tới Băng Mặc, mà có phó tướng để lộ sắc tính, đều há to miệng khi nhìn thấy làn da mịn màng trắng như ngọc kia, mềm mại như thế, trông thật giống trứng gà, làm cho người ta chỉ muốn từ từ thưởng thức nàng.

Tôi chậm rãi xuống giường, cởi áo ngoài ra trước con mắt của mọi người, khoác lên người Băng Mặc, trong phút chốc, nàng không hề động đậy, có điều thân thể không hề run nữa, đột nhiên lúc đó trong đầu tôi nhớ tới Tàng Thanh, thế gian này sao lại trùng hợp như thế, sau lần nào cũng vậy, và giờ tôi lại gặp phải một tình huống thật đặc biệt.

Tôi ngồi xổm xuống nhìn thấy một giọt nước trong suốt rơi trên mặt sàn, dùng giọng nói khản đặc của tôi nói nhỏ: “Muốn làm một thích khách đạt tiêu chuẩn thì phải biết hi sinh”.

Mà ngay sau khi tôi nói câu đó, nàng ngẩng mặt lên, răng cắn chặt môi dưới như sắp bật cả máu, khóe miệng tôi vẫn cười nhạt như cũ: “Mặc vào đi, bằng không nhiễm lạnh là không tốt đâu”. Sau đó ánh mắt nàng vừa phẫn nộ lại vừa ngỡ ngàng, thậm chí còn mang theo cảm kích đứng dậy chạy đi mất.

Gió thổi làm bay vạt áo đang khoác trên người nàng, tôi nghĩ đêm nay nàng sẽ không ngủ được, Lãnh Tình cũng sẽ không thương hương tiếc ngọc, không tra ra nguyên cớ thì đoán chừng sẽ không bỏ qua cho nàng.

******************

“Hắt xì!” Tôi hắt xì một cái rõ to, Lãnh Tình bên cạnh đang kéo theo con ngựa màu mận chín liền cười rộ lên: “Xem ra làm quân tử đúng là không dễ.” Nói đoạn hắn cởi áo khoác bên ngoài rồi phủ lên người tôi, tôi nhìn hắn với vẻ hơi cảm kích: “Xem ra đêm nay tướng quân cũng không được ôm người ngọc rồi”. Chẳng hiểu vì sao tình huống bây giờ lại biến thành tôi và Lãnh Tình đang tản bộ về phủ tướng quân.

Còn nhớ vốn dĩ là tôi muốn về nhà, dù sao người của Lãnh Tình cũng mất thời gian khá lâu để xử lý vụ việc, mà tôi lại buồn ngủ díp cả mắt rồi, kết quả, Lãnh Tình lại là người khởi xướng, để thuộc hạ của hắn tự đi giải quyết hậu quả.

Mặt Lãnh Tình trở nên ngưng trọng: “Nếu như là mỹ nhân có lòng dạ rắn rết, tại hạ vô phúc hưởng thụ”. Tôi không khỏi nhoẻn cười, nhắc nhở: “Ngày mai Như Yên sẽ tỉnh lại, tướng quân khỏi phải chờ lâu nữa rồi.”

“Nguyệt đại phu nói như thể Lãnh mỗ là kẻ háo sắc vậy”. Lãnh Tình lắc đầu cười khẽ, tôi vốn định nói dục vọng cũng không nên nhịn quá, nhịn lâu lại không tốt cho sức khỏe, nhưng lại nhớ tới cổ họng có vấn đề nên đành duy trì im lặng.

Thật ra tiểu tử này cũng chẳng hề ngủ cùng ai lúc ở Ảnh Nguyệt cả. Nói như vậy nghĩa là, hầu như Lãnh Tình đã cấm dục trong một năm! Nếu hắn giống như tên Hoa yêu quái kia, nhất định cuộc sống sẽ vô cùng thoải mái.

Giờ đã ra thế giới bên ngoài rồi, bỗng nhiên nghĩ tới những người phụ nữ qua đêm với Hoa yêu kia mới thấy oan ức, kí ức được khắc sâu thêm một tầng nữa, nghĩ tới việc hầu hết nữ quan tại Ảnh Nguyệt quốc chúng tôi đều ngủ với mấy người đàn ông đó, càng cảm thấy căm thù hơn, tôi nắm chặt bàn tay lại, chết tiệt, ra thế giới bên ngoài này, tư tưởng cũng bị đồng hóa với xu hướng chung, đầu óc hơi hỗn loạn.

“Sao Nguyệt đại phu không nói gì thế?” Bỗng Lãnh Tình truy hỏi tôi, tôi chỉ vào yết hầu mình, hắn nhíu mày, “Nguyệt đại phu đã dùng hết ngưng hương hoàn chưa? Lần này về cung tại hạ sẽ tranh thủ xin một ít dược liệu quý giá”.

Tôi khoát tay áo, cười nhạt, nói lên là tôi rất cảm kích.

Vẻ mặt Lãnh Tình trở nên nhu hòa, không khỏi than thở: “Chẳng biết tại sao, Lãnh mỗ thấy rằng ở cùng với Nguyệt đại phu mình có cảm giác tỉnh táo lẫn luyến tiếc, như nữ thích khách vừa nãy vậy, Lãnh mỗ đã phát hiện ra rồi, nhưng đám thuộc hạ vẫn chưa biết, vốn Lãnh mỗ định xem rốt cuộc ả định làm gì, không ngờ đại phu lại chạy vào, còn định ăn sạch trơn nữ thích khách đó, ha ha…” Ánh mắt Lãnh Tình trở nên dịu dàng, trên môi nở nụ cười ấm áp, nụ cười ấy lúc hắn còn ở Lam Tình Dạ cũng chỉ có lúc tâm trạng cực kì tốt mà thôi.

Bỗng vẻ mặt hắn trở nên căng thẳng, nhắc tới bàn tay bị thương của tôi: “Suýt nữa thì quên, Nguyệt đại phu còn đang bị thương, đã bôi thuốc lên chưa?”

Lãnh Tình lo lắng hỏi, tôi thản nhiên lắc đầu, hắn lập tức lên ngựa, rồi kéo tôi lên ngồi ở đằng trước: “Vết thương mà không mau chóng xử lý thì sẽ không tốt, không biết chừng còn có độc nữa”. Dứt lời hắn vung roi thúc ngựa, tôi nhíu chặt mày lại, tôi là đại phu kia mà, có độc hay không chẳng lẽ tôi lại không biết? Tên Lãnh Tình này đúng là chỉ biết làm chuyện bé xé ra to.

Một chậu nước trong biến thành màu hồng bởi mấy miếng vải dính máu, tiếc quá quần áo của tôi lại là đồ mới, Lãnh Tình cẩn thận rắc kim sang dược lên vết cắt trên tay tôi, tôi đau quá rụt cả tay lại, nhưng hắn lại bắt được một cách dễ dàng: “Vừa nãy cậu bị thương còn không thèm kêu một tiếng, sao giờ đã biết đau rồi hả!” Giọng nói của hắn rất lạnh lùng, có vẻ mang theo vài phần trách móc, tôi nhìn vẻ mặt hắn đang chăm chú mà rơi vào trầm tư, sao hắn lại băng bó giúp tôi?

Ánh sáng màu cam nhạt từ ngọn nến chập chờn bên cạnh giường, làm cho vị tướng quân với khuôn mặt lạnh lùng này như phủ một tầng ấm áp, chợt tôi nhớ tới vô số những biểu chiều tà, hắn nằm ở ngoài sân, ngủ yên một cách an lành, khi đó hắn thật điềm tĩnh, giống như quân tử xa rời nơi trần thế, một vẻ đẹp thần thánh khiến người khác không dám khinh suất. So với hình ảnh dũng mãnh trên chiến trường kia, trừ bỏ sự tàn nhẫn ra, cả người chỉ còn có trầm tĩnh và phẳng lặng, chẳng biết trong lòng hắn có đến những ngày tháng bình lặng đó không?

Thế nhưng con sư tử đầu đàn khát máu thế nào lại thích cuộc sống yên bình như thế được, chắc vì vậy nên hắn luôn cảm thấy phiền muộn.

“Sao tay cậu lại nhỏ thế nhỉ”. Câu nói của Lãnh Tình kéo tôi về với thực tại, hắn cầm tay tôi đặt trên lòng bàn tay hắn, con mắt nhạy bén không buông tha bất cứ chi tiết nhỏ nhặt nào, “Rất mềm, rất nhỏ, sao giống tay nữ nhi vậy”. Hắn lập tức nghiêng mặt nhìn chằm chằm vào mặt nạ của tôi, hai mắt trở nên lạnh lẽo tới thấu xương, “Lẽ nào Nguyệt đại phu là nữ nhi?”

Trên mặt tôi không có bất cứ thay đổi gì, khóe môi vẫn duy trì một độ cong không đổi, tôi từ từ rút tay ra, đứng dậy, bắt đầu tháo dây áo trước mặt Lãnh Tình, thoáng cái vẻ mặt Lãnh Tình cứng đờ lại:

“Nguyệt đại phu, cậu muốn làm gì vậy?”

“Chứng minh cho ngài xem chứ sao”. Tôi đã cởi áo ngoài, nhưng phát hiện ra mặt Lãnh Tình bắt đầu nóng bừng lên, lông mi hắn run run, lập tức bật dậy: “Lãnh mỗ hay thích nói đùa, Nguyệt đại phu đang bị thương thì nên đi nghỉ sớm đi, Lãnh mỗ cáo từ”.

“Không tiễn”. Tôi hơi cúi người, nhìn thân thể cứng nhắc của Lãnh Tình, bước chân đi ra ngoài vô cùng quái lạ, rất máy móc, rất khác thường, không ngờ một người đường đường là tướng quân lại có lúc luống cuống trước mặt tôi, xem ra Lãnh Tình cũng không khó đối phó như vậy.

Về phần giới tính, tôi cũng không lo việc người khác nghi ngờ mình, đàn ông ở Ảnh Nguyệt đa phần đều thế này, hơn nữa bên ngoài cũng không thiếu, khắp thế gian này mỹ nhân chỉ biết đua tranh cao thấp chẳng còn gì khác, cho nên việc tôi giả làm nam cũng rất tiện.

* Xin lỗi mọi người vì chậm trễ, dạo này mình đang kiểm tra và thảo luận ^_^ vài vấn đề khác nữa nên không edit truyện được, hôm nay bắt đầu rảnh một chút, chắc sẽ chăm chỉ tới khi thi.

6 thoughts on “Cô Nguyệt Hành Q2 – C21

  1. Pingback: [Cổ Đại] Cô Nguyệt Hành – Trương Liêm | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s