Nàng phi lười của tà vương C89 (1)

Chương 89:Nhất ba vị bình nhất ba hựu khởi

Tác giả: Lạc Thanh.

Chuyển ngữ: Lãnh Như.

“Tiểu thư, người đi nghỉ ngơi trước, vị phu nhân này cứ để Tứ Nhi chăm sóc.”

Tứ Nhi nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Hồng nương, quay đầu lại đã thấy Trang Thư Lan ngồi gật gà gật gù cạnh bàn, không nhịn được bật cười thành tiếng. Bây giờ còn chưa tới giờ hợi (khoảng từ 9h đến 11h đêm), tiểu thư đã buồn ngủ như thế này rồi sao?

“Hả? À!”

Trang Thư Lan gật mạnh một cái, thiếu chút nữa đầu nàng đã đập mạnh vào bàn, lập tức cơn buồn ngủ đã biến đâu mất, vừa dụi mắt vừa cười nói.

“Không cần đâu, ta đồng ý với Lãnh…sư bá sẽ ở đây trông coi tới khi Hồng nương tỉnh lại rồi!”

Haiz, Lãnh Bá Thiên và Tư Đồ Minh Duệ có chuyện cần bàn nên đi đã ra ngoài, kết quả bất đắc dĩ nàng phải trở thành người khán hộ (cách gọi thời xưa =y tá).

“Nhưng mà người…..”

Tứ Nhi hơi lo ngại, với sự hiểu biết của nàng về tiểu thư thì chỉ lát nữa thôi tiểu thư sẽ lại ngủ tiếp, cho dù có bị bắt có cũng không thể tỉnh lại được.

“Ha……”

Trang Thư Lan cũng biết rõ mình có tật xấu là ngủ say như chết, nếu lát nữa lại ngủ gật thì sợ tới sáng sớm ngày mai mới tỉnh lại được.

“Thế này đi, Tứ Nhi, em mang bàn cờ lại đây, ta với em đánh 2 ván, thế nào?”

“Tiểu thư, người cũng biết rõTứ Nhi không biết chơi cờ mà!”

Tứ Nhi cũng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Trang Thư Lan, nhân tiện rót một tách trà cho Trang Thư Lan, sau đó cũng rót cho mình một tách.

“Không phải chứ! Nhưng dù thế nào cũng phải làm gì đó giết thời gian chứ nếu không chắc chắn ta sẽ ngủ gật mất!”

Trang Thư Lan thở dài, suy nghĩ một chút lại nói.

“Chi bằng chúng ta chơi cá ngựa đi, mỗi người chúng ta đi hai quân!”

“Tiểu thư, lúc nào người học được trò cá ngựa vậy?”

Tứ Nhi vô cùng kinh ngạc, đi theo Trang Thư Lan đã hơn một năm nhưng từ trước tới nay nàng chưa bao giờ thấy tiểu thư chơi cá ngựa! Trước đây lúc ở Trang phủ, các vị phu nhân thường xuyên chơi trò này nhưng Trang Thư Lan không bao giờ nhìn tới chứ đừng nói là tham gia.

Mã điếu! Chính là tiền thân của trò mạt chượt ở hiện đại! Làm sao nàng lại không biết được?

“Em không biết chơi sao?”

Trang Thư Lan hỏi lại.

“Dạ!”

Tứ Nhi gật đầu trả lời. Bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, thần thần bí bí nói.

“Nếu không, hay là tiểu thư đọc sách đi. Tứ Nhi tìm được mấy quyển tạp thư (thời khoa cử chỉ những sách vở không kiên quan trực tiếp đến thi cử), đảm bảo tiểu thư vừa nhìn thấy đã thích ngay.”

“Tạp thư?”

Trang Thư Lan đăm chiêu nhìn chằm chằm Tứ Nhi, cười trêu chọc.

“Tứ Nhi, không phải là em lén xem mấy cuốn sách cấm về tình yêu đó chứ!”

“Tiểu thư ngay cả cái này người cũng biết sao?”

Tứ Nhi nhìn Trang Thư Lan với vẻ mặt “đau khổ”

“Ha ha! Loại sách này trước đây ta đọc nhiều rồi, bây giờ không còn đọc nữa.”

Trang Thư Lan vỗ vỗ vai Tứ Nhi an ủi.

“Thực ra những cuốn sách này cũng không tính là sách cấm, chỉ là những người ở đây không tiếp nhận được mấy chuyện đó mà thôi. Ngược lại, ta cảm thấy đọc những sách này còn tốt hơn mấy trăm lần so với việc xem mấy thứ tư tưởng độc hại. Những cuốn sách này có vẻ rất hoang đương nhưng thực ra rất thú vị. Em chỉ cần đừng đắm chìm vào trong những câu chuyện tình ái trong đó mà cảm nhận ý tứ sâu xa mà những câu chuyện đó muốn gửi gắm thì nhất định có thể học được rất nhiều thứ!”

Cái gọi là sách cấm chỉ là do những cuốn sách này đi ngược lại lý luận chính thống, có một số người không dám dùng chữ khải để biểu đạt cho nên mới mượn những câu chuyện tình yêu để thể hiện điều này, lấy tiểu thành đại thuật lại tư tưởng của bọn họ – giống như mười loại sách cấm của cổ đại.

“Tiểu thư, những lời này của tiểu thư vừa nghe xong có vẻ rất vô lý nhưng ngẫm nghĩ lại thấy rất có lý!”

Tứ Nhi chăm chú suy tư về những điều Trang Thư Lan vừa nói.

“Nhưng mà những quyển sách mà Tứ Nhi có ngoại trừ tình yêu nam nữ ra thì chẳng thấy thứ gì khác cả.”

“À…”

Trang Thư Lan tức cười. Đây là vấn đề của cá nhân mỗi người không phải chỉ cần nói ra là có thể lý giải được.

“Mà thôi, có lẽ ta lại dùng tay trái đánh cờ với tay phải vậy.”

“Tiểu thư, người thực rảnh rỗi quá rồi.”

Tứ Nhi không khách khí nói thẳng, từ khi quen biết tiểu thư tới giờ, những lúc rảnh rỗi mà tiểu thư không ngủ thì sẽ tự chơi cờ, còn vui mừng tự đắc.

“Nếu như tiểu thư không có việc gì làm, vậy tiểu thư hát một điệu hát dân gian cho Tứ Nhi nghe đi. Tiểu thư đã từng nói qua người cầm kỳ thi hoạ không thứ gì người không biết mà!”

Nói nàng cầm kỳ thi hoạ không thứ gì không biết cũng không sai, ở trong Trang phủ mười năm, những thứ này cứ dăm bữa nửa tháng lại bị Trang Đức kiểm tra một lần, cho nên nàng phải luyện tập để đối phó. Nếu chỉ là để luyện tập đối phó thì đương nhiên Trang Thư Lan sẽ không chú tâm học cho nên mỗi thứ nàng chỉ biết được một chút mà không môn nào tinh thông cả – ngoại trừ việc đánh cờ.

“Có lẽ nên thôi đi!”

Trang Thư Lan cười ha ha.

“Ta sợt tiếng đàn như giết heo của ta sẽ khiến Hồng nương vừa tỉnh lại bị doạ cho ngất xỉu mất.”

“Không cần phải hù doạ, ta đã tỉnh rồi!”

Lúc này, từ trên giường truyền tới một giọng nói dịu dàng yếu ớt pha chút mệt mỏi.

“Người đã tỉnh rồi, có muốn uống chút nước không?”

Trang Thư Lan liếc mắt nhìn Tứ Nhi ý bảo nàng rót nước, còn bản thân mình thì đi tới bên giường nâng Hồng nương dậy, kê cao đệm phía sau lưng Hồng nương để Hồng nương ngồi dậy.

Hồng nương không nói, chỉ lắc đầu, chăm chú cầm lấy tay Trang Thư Lan, tinh tế đánh giá nàng, nhìn Trang Thư Lan giống như nàng là người tới từ hành tinh khác vậy. Hồng nương hơi thở dài, sau đó im lặng rơi lệ.

Tứ Nhi vẫn đứng ỏ một bên nhìn Trang Thư Lan ý bảo nàng nên an ủi Hồng nương. Nhưng Trang Thư Lan chỉ lắc đầu, yên lặng ngồi ở mép giường chờ Hồng nương khóc xong – Trang Thư Lan thực muốn gọi nàng là Hồng Trù – cái tên dễ nghe và ý nghĩ hơn.

Hồng nương cứ thế im lặng khóc, bàn tay run rẩy xoa mặt Trang Thư Lan rồi lại không nói gì.

“Hồng nương!”

Trang Thư Lan quyết định phá vỡ im lặng, nhẹ nhàng nhíu mà, cầm lấy tay Hồng nương thử hỏi.

“Người làm sao vậy?”

Hồng nương gượng cười, vội vàng phủ nhận.

“Không, không có chuyện gì cả.”

Nhân tiện đó nàng quan tâm hỏi lại Trang Thư Lan.

“Con gả cho Tư Đồ đại nhân rồi, sống đã quen chưa?”

“Cũng tàm tạm, dì ạ!”

Trang Thư Lan trả lời qua loa.

“Trước đây sống với cha con…. có tốt không?”

“Cũng bình thường ạ!”

“Vậy…… mẫu thân của con?”

Hồng nương thận trọng hỏi tiếp.

“Có thể bà ấy chết rồi nhưng con nghĩ bà ấy vẫn còn sống.”

Trang Thư Lan muốn cười lại cười không nổi. Thái độ của Hồng nương thận trọng như vậy dường như lo lắng không muốn vạch trần mọi chuyện trước đây.

“Nói thật, đối với việc này cũng không hi vọng nhiều, mặc kệ bà ấy hiện tại…… Dù thế nào chỉ cần bà ấy sống vui vẻ là tốt rồi!”

Ý tứ của nàng rất rõ, nàng không cần vì những chuyện trong quá khứ mà tự trách bản thân cho nên nàng cũng không cần phải khóc đau đớn như vậy.

“Con thực sự nghĩ như vậy sao? Con không hận mẫu thân của con đã rời bỏ con sao?”

“Vì sao con phải hận bà ấy?”

Trang Thư Lan cười yếu ớt hỏi lại.

“Lúc đó bà ấy cũng không phải có ý định bỏ lại con. Con tin chắc như vậy! Bởi vì lúc bà ấy rời đi là lúc trong người đã trúng kịch độc. Nếu như bà ấy không được đưa đi vậy chắc chắn chỉ còn con đường chết. Nếu như bây giờ, bà ấy có thể vẫn còn sống, cho nên ta phải cảm thấy vui mừng mới đúng, không phải sao?”

Hai mắt Hồng nương đẫm lệ nhưng miệng lại nở nụ cười vui mừng.

“Nếu như mẫu thân của con biết, nhất định bà ấy sẽ rất vui mừng, sẽ cảm thấy tự hào vì con. Vậy con vẫn còn nhớ hình dáng của mẫu thân con chứ?”

“Người muốn nghe lời nói thật sao?”

Trang Thư Lan hơi ngừng lại thấy Hồng nương gật đầu mới nói tiếp.

“Thực ra những chuyện trước khi con 5 tuổi con không còn nhớ rõ lắm. Những ký ức về mẫu thân con chỉ nhớ lúc bà ấy được đưa đi ngày hôm ấy, khuôn mặt tái nhạt, tiều tuỵ. Hơn nữa đối với bà ấy, con cũng chỉ nhớ vài hình ảnh mờ ảo mà thôi. Cho nên nếu hiện tại bà ấy có đứng trước mặt con, con không dám chắc là có thể nhận ra bà ấy.”

Việt
Nhưng nếu theo những gì nàng nghe được từ Tư Đồ Minh Duệ và Lãnh sư bá cùng với suy đoán của bản thân muốn biết thân phận thật của bà ấy cũng không phải là chuyện khó. Trong lòng Trang Thư Lan nghĩ như vậy nhưng không nói ra.

“Cho dù có gặp cũng không thể nhận được!”

Hồng nương than nhỏ, sắc mặt buồn bã, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau nước mắt.

“Cho dì này!”

Trang Thư Lan rút khăn tay của mình đưa cho Hồng nương. Nhìn bộ dáng Hồng nương lúc này cũng biết trong lòng nàng rối bời đủ loại cảm xúc, nàng cũng không biết phải an ủi Hồng nương như thế nào cho phải cho nên đành đứng dậy, nhẹ nhàng nói.

“Hồng nương, thân thể dì vừa mới khoẻ, nếu ngài muốn nhanh chóng khoẻ lên thì nên đi nghỉ sớm một chút.”

“Ừm, cảm ơn con.”

Hồng nương cố gắng nở một nụ cười dịu dàng, đôn hậu nhìn Trang Thư Lan.

“Con cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút. Thật ngại quá, phiền con phải chiếu cố ta cả một tối.”

“Không có gì, đây là chuyện con nên làm mà.”

Trang Thư Lan cũng cười đáp lại, nhìn Tứ Nhi gật đầu ý bảo nàng cũng nên rời khỏi đây. Nhưng mới đi được hai bước, Trang Thư Lan đã dừng lại, quay người, nói chầm chậm.

” Không nhận cũng tốt. Nếu như nhận nhau rồi lại trở thành một kiểu trói buộc nhau. Con coi như bà ấy đã không còn trên đời này nữa, còn sự thật về bà ấy….. Kỳ thật thực sự không có vấn đề gì, chỉ cần biết bà ấy sống hạnh phúc là tốt rồi. Đời người có được mấy cái “mười năm” có thể hoang phí, quá khứ cũng theo gió rời xa rồi, quý trọng hiện tại, nắm chắc tương lai mới là điều quan trọng nhất.”

Không phải Trang Thư Lan lòng dạ sắt đá, mà là hiện tại thực sự hai người không thể nhận lại nhau, hơn nữa trong mắt người đời thì Hồng Trù đã chết cách đây mười năm rồi. Nếu như bây giờ đột nhiên nói nàng còn sống, vậy lại trải qua bao nhiêu sóng gió nữa? Trước chưa cần nói tơi những thứ khác, chỉ riêng phía Trang Đức cũng sẽ đem tới không ít phiền phức.

Nói xong, cũng không định dừng lại thêm, cũng không để ý tới ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi của Hồng nương, nàng chỉ bình tĩnh mang Tứ Nhi đóng cửa phòng lại rời đi.

11 thoughts on “Nàng phi lười của tà vương C89 (1)

  1. Pingback: [Xuyên Không] Nàng Phi Lười Của Tà Vương – Mục Lục | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s