Cô Nguyệt Hành Q2 – C22

Chương 22: Cầm thú

Chuyển ngữ: Miki4bb2d540jw1e22dfejas3j

Đẩy cửa sổ ra ngắm trăng, tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Nếu nắm chắc được Lãnh Tình, bước tiếp theo là phải thâm nhập vào hoàng cung Bắc Minh, tìm cơ hội bắt chúng rút quân.

Hiện giờ có lẽ là do lão già Bắc Minh Trù chấp chính, nghe nói gần đây sức khỏe của ông ta đang rơi vào tình trạng nguy kịch, thỉnh thoảng lại phát bệnh, khiến thái tử và hoàng tử lúc vui mừng lúc thì thất vọng.

Sau khi Ảnh Nguyệt ngày càng hủ bại, tác dụng của phụ nữ chỉ dùng để vơ vét trên người mỹ nam. Tin tức tình báo thu được cũng không bằng lúc trước, đã không còn cách nào xâm nhập vào hoàng cung nước hắn nữa.

Sở dĩ có được tin này là do tôi nghe được vài lời đồn dọc đường đi.

Nghe nói Bắc Minh Trù chỉ có bốn người con, một người là thái tử Bắc Minh Luật, sau đến nhị hoàng tử Bắc Minh Du Văn, tam hoàng tử cùng ngũ hoàng tử không may bị chết trẻ, còn lại tứ hoàng tử Bắc Minh Nghê Thường và lục hoàng tử Bắc Minh Tề.

Mà thái tử nhờ sự trợ giúp của tể tướng Tả Tư Mã đã dần dần nắm trong tay cả vua và dân, nhưng thái tử chỉ là kẻ ăn chơi xa hoa, hơn nữa cuộc sống thối nát, có chiều hướng làm đất nước lụt bại, khiến một số ít trung thần trong triều cảm thấy lo ngại và bất mãn, sau đó đã từng vạch trần ý đồ của thái tử, nhưng muốn phế thái tử dễ như vậy chắc?

Với thân phận là hoàng tử Bắc Minh Tề, lục hoàng tử của vương triều Bắc Minh, một kỳ tài xuất sắc với bề dày chiến công lừng lẫy, mọi người trong triều đều hết lời khen ngợi, nhìn qua thì giống như rất thấy tình đạt lý. Đối với việc đó, tôi vẫn giữ thái độ nghi ngờ, hơn nữa còn vô cùng nghi ngờ, một tên hoa yêu gian xảo như thế làm gì có chuyện được dân chúng yêu mến?

Hơn nữa rốt cuộc lục hoàng tử hắn đến Ảnh Nguyệt chúng tôi là vì điều gì? Để tránh phân tranh? Hay bản thân hắn muốn che giấu thực lực?

Bắc Minh Tề, cái tên một ngày phải tắm đến hai lần! Cái tên ngu ngốc lúc nào cũng nói tôi là thèm muốn sắc đẹp của hắn! Nhắc đến hắn là bụng dạ tôi lại sôi sùng sục. Ở Ảnh Nguyệt hắn cũng chỉ có mỗi việc là ngủ với phụ nữ, so với tên thái tử kia thì tốt hơn được chỗ nào! Đồ cặn bã! Nhưng có một điểm khác nhau, thái tử là dùng tiền, còn hắn là kiếm tiền.

Khoan đã, nếu Bắc Minh Tề và Lãnh Tình cùng tới Ảnh Nguyệt, mà căn cứ vào quan hệ thường ngày giữa hai người họ, vậy chẳng phải đã nói rõ Lãnh Tình là người của Bắc Minh Tề, lẽ nào là vậy! Bắc Minh Tề đó đúng là rồng đội lốt sâu.

Nói như vậy thì, cuộc ám sát hôm qua…

Xem ra, Bắc Minh sắp đổi chủ rồi!

Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên trán mình, một cơn gió mát lạnh thổi tới, mang theo mùi vị của mưa, ở đằng xa, đang có sấm chớp mây đen cuồn cuộn.

************

Lãnh Tình mang theo quân đích thân đi truy lùng thích khách, có vẻ cô gái kia rất khó đối phó.

Qua vài ngày, cả người Lãnh Tình và thuộc hạ của hắn đều đằng đằng sát khí trở về! Lúc đó tôi vừa vặn đi ngang qua đại đường, không khỏi đứng ngoài nghe xem họ nói gì.

Có vẻ như quan trên muốn đưa thích khách đi, nếu như hai ngày sau Lãnh Tình không thẩm tra ra kết quả gì, bọn họ sẽ phải thả thích khách, giao cho quan trên xét xử, chỉ e đến lúc đó chẳng có xét hỏi gì hết, mà là giết người diệt khẩu mới đúng.

Cái cô Băng Mặc kia…tôi có phần để tâm tới cô nương này, tuy rằng là kẻ địch nhưng nàng là người đầu tiên tôi thấy vừa mắt nhất từ lúc rời khỏi Ảnh Nguyệt, bởi vì tôi thích ánh mắt kiên cường của nàng.

Lúc trời tối Như Yên cô nương tới, tôi nhìn Lãnh Tình rồi cười đầy mờ ám, chẳng biết vì sao, thấy nụ cười này của tôi, Lãnh Tình lại đột nhiên mời Như Yên cô nương trở về Vạn Hoa Lâu, các tướng sĩ cũng khó hiểu mà nhìn Lãnh Tình, hắn lộ ra bộ mặt u ám khiến cho bọn họ đều không dám lên hỏi.

Trăng sáng sao thưa, lúc mà những màn khói mờ mịt màu tím đang trôi lững lờ, tôi cùng với tất cả mọi người ngồi vây quanh trước bàn đá, thưởng thức vị trà, đàm luận quốc sự, và vì tôi muốn thu được tin tức gì đó.

“Hôm nay tướng quân đúng là rất bất thường.” Triệu Lượng nói nhỏ, cứ như thể Lãnh Tình đang đứng bên cạnh vậy. Vẻ mặt Bùi Nghĩa trở nên mù mờ: “Làm gì có, tướng quân có chỗ nào bất thường đâu.”

“Cậu thì biết cái gì!” Vương Quang chen vào đánh một cái lên gáy Bùi Nghĩa, “Tướng quân mà lại đưa Như Yên cô nương trở về à, đương nhiên việc đó là bất thường rồi.”

“Đúng vậy.” Vẻ mặt Triệu Lượng trông rất kinh khủng, “Nếu như tướng quân không giải tỏa dục vọng, ta thật sự sợ là, sợ là…”

“Thảm kịch ba năm trước đây lại xảy ra…” Vương Quang khiếp sợ nhìn lên trời, giống như đang có sấm chớp mây đen ở đâu đó. Tôi cũng tò mò nói: “Thảm kịch? Thảm kịch gì?” Ai nói nữ hoàng biết hết mọi thứ? Nữ hoàng cũng chỉ là người thường thôi.

Triệu Lượng nhìn xung quanh một lúc, mặt trở nên thâm trầm, ghé sát đầu vào giữa bàn đá, sau đó vẫy tay về hướng chúng tôi, chúng tôi cũng chụm đầu lại với hắn.

Nghe nói ba năm trước đây, tướng quân đã ra chiến trường được một năm, là người tuyệt đối giữ mình trong sạch, cho nên hắn tuyệt không đi tìm quân nô, quân kỹ hay thôn nữ gì cả, sau khi thắng lợi trở về, trong bữa tiệc mừng thắng lợi tướng quân đã uống rất nhiều rượu, kết quả…kết quả…” Triệu Lượng mở to hai mắt nhìn, còn bịt kín miệng lại, sắc mặt Vương Quang bên cạnh cũng tái mét, Bùi Nghĩa thì vội vàng hỏi tiếp: “Rốt cuộc sau đó làm sao? Kết quả là gì hả, đừng có nói giữa chừng như vậy chứ!”

“Hắn! Hắn! Hắn!”

“Rốt cuộc là làm sao!” Bùi Nghĩa không thể chịu được nữa, gần như đã hét lên, tôi cười nói: “Lẽ nào hắn lại đưa toàn bộ nam nữ già trẻ trong phủ cùng với các cậu lên giường hết?”

“Hả?” Thoáng chốc Triệu Lượng và Vương Quang đều sửng sốt, lập tức lắc đầu: “Làm gì đến mức cầm thú như thế.”

“Vậy thế nào mới không cầm thú?” Tôi cười hỏi vặn lại.

Triệu Lượng cùng Vương Quang hếch mặt lên: “Chính là…” Bỗng, khuôn mặt của họ trở nên cứng đờ, ánh mắt nhìn thẳng vào đằng sau tôi và Bùi Nghĩa, tôi đoán chắc là người nào đó tới, mà Bùi Nghĩa vẫn tiếp tục hối thúc: “Đúng thế đúng thế, rốt cuộc thế nào mới là không cầm thú?”

“Ừ, rốt cuộc ta thế nào mới là không cầm thú?” Giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sát khí bức người vang lên từ phía sau tôi và Bùi Nghĩa, một đôi tay vắt ngang qua hai bên vai tôi, chống lên cạnh bàn, tôi bị kẹp dưới người hắn, cảm giác được sát khí ngùn ngụt trên người nào đó.

“Là…là…” Triệu Lượng lắp bắt, bỗng hắn và Vương Quang liếc nhau, hét to: “Là hôn toàn bộ người ở đó, bao gồm cả Lưu quản gia sáu mươi hai tuổi!” Nói xong hai người nhanh chân bỏ chạy, tôi che miệng lại nén cười ở bên dưới Lãnh Tình, tên này có còn nhân tính hay không đấy, ngay cả Lưu quản gia sáu mươi hai tuổi mà cũng không tha, thảo nào hôm nay Lưu quản gia nhìn thấy Lãnh Tình lại trắng bệch cả mặt mũi.

“Giờ các ngươi đã biết ta cầm thú thế nào chưa?” Làn khí lạnh bao trùm tôi và Bùi Nghĩa, Bùi Nghĩa lập tức sợ đến mức ngã vào ghế đá bên cạnh, còn lấy tay che miệng mình: “Thuộc hạ…hôm nay thuộc hạ có ăn tỏi, nhất định sẽ làm tướng quân khó chịu, Nguyệt đại phu, Nguyệt đại phu rất thơm. Nguyệt đại phu, bảo trọng.”

Tiểu tử thối, muốn chạy lại còn đá tôi một cái, đáng thương là giờ tôi đang bị kẹp dưới người Lãnh Tình không thể chạy đi đâu được, nếu như khôi phục lại nội lực, nhất định có thể chạy trốn dễ dàng.

4 thoughts on “Cô Nguyệt Hành Q2 – C22

  1. Pingback: [Cổ Đại] Cô Nguyệt Hành – Trương Liêm | Phong Nguyệt Cung – 风月宫

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s